Chương 1: (Vô Đề)

Khí trời thanh lành, núi biếc nước trong.

Ánh mặt trời ban trưa rọi vào sơn cốc tĩnh lặng, một màu ấm áp.

Trong sơn cốc có một dòng sông nhỏ, nước chảy lập lờ, trong veo chẳng gì sánh được. Bên bờ sông đầy sỏi đá, có cả các cây cao thấp không đều sinh trưởng, ánh mặt trời xuyên qua lá cây, hắt xuống mặt đất từng mảng rực rỡ.

Giữa đám cây này, có một gốc cây đặc biệt bắt mắt. Nó cao to hơn tất cả các cây xung quanh đấy, thân cây cứng cáp, tán cây sum suê như một chiếc ô to được giương giữa trời che nắng.

"Khò…"

Chính dưới gốc cây to này có một bóng người đang gối lên rễ cây khổng lồ mà ngủ.

Buổi trưa mang hơi thở ung dung thanh nhàn, cơn gió nhẹ lướt qua sơn cốc làm lá cây dậy lên tiếng xào xạc. Người nằm kia tựa như đang ngủ rất say, hoàn toàn thư giãn.

Bỗng nhiên, trong không khí lại thoảng một thứ mùi khác.

"Ầy…"

Người đang nằm phát hiện ra, chậm chạp mở mắt. Một đôi mắt linh hoạt nhìn lên tán cây che trên đầu mình, dường như đang cẩn thận phân biệt một thứ gì đó.

"Mùi máu tươi."

Dứt lời, người nọ đã đứng dậy.

Sau khi đứng dậy thì có thể thấy đây là một thiếu nữ, tuổi không lớn lắm, mặc y sam màu vàng nhạt, mái tóc dài được buộc gọn một cách đơn giản. Dung mạo thiếu nữ không quá đẹp nhưng lại tràn đầy sức sống khiến vẻ ngoài rực rỡ hơn rất nhiều.

"Ôi chao, ở đây sao lại có mùi máu tươi."

Thiếu nữ phủi tay, giũ sạch bụi đất bám trên người, đi thẳng đến một nơi.

Thiếu nữ tiến vào rừng, đi chưa được mấy bước đã dừng lại.

Không xa trước mặt nàng, có một người ngã dưới đất.

Thiếu nữ bĩu môi, sờ cằm.

"Cách xa thế mà vẫn ngửi thấy mùi tanh, người này phải mất đến bao nhiêu máu đây."

Dứt lời, thiếu nữ bước đến.

Nam nhân dưới đất nằm úp mặt xuống, vóc người rất cường tráng, vì đang mặc y phục đen nên không thể thấy được vết máu thấm ra, nhưng vết chém bên bả vai phải khiến người ta vừa nhìn đã nhận ra ngay tính nghiêm trọng của vết thương.

Thiếu nữ chắp tay sau lưng, khom người xuống nhìn chỗ cánh tay bị cụt một cách tỉ mỉ.

"Ôi chao, thẻo một phát ngọt xớt thế này, thân thủ mau lẹ gớm."

Mùi máu tanh nồng nặc tứ bề, thiếu nữ lại chẳng nhíu mày lấy một cái. Nàng đứng thẳng người dậy nhìn xung quanh, phát hiện trong lùm cỏ có vết máu ngoằng ngoèo kéo dài không dứt, có lẽ người này đã lê mình đến tận đây.

Thiếu nữ lại nhìn người đang bất tỉnh dưới đất, cánh tay trái còn lại của hắn vươn thẳng ra đằng trước, như đang cố tìm đường sống trong ngõ cụt.

"Không muốn chết sao, hà."

Thiếu nữ đưa tay ra nắm lấy cánh tay trái của nam tử, gồng người vác hắn lên vai.

Nam tử có vóc người cao to, đã được thiếu nữ vác lên nhưng chân vẫn phải kéo lê dưới đất.

Có lẽ động phải vết thương, nam tử bất giác run lên vài cái dù đang bất tỉnh, đầu tóc hắn rối bù, mặt đen nhẻm, không rõ diện mạo.

Thiếu nữ vác một người khổng lồ như thế nhưng lại chẳng có vẻ chật vật, nhịp bước vẫn uyển chuyển nhẹ nhàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!