Chương 50: Nhà buôn sơn ở dịch nhai

Tiểu nhị Trương Hợp cửa hàng trà phố đối diện vô cùng hưng phấn chạy tới, tiến đến trước mặt Lý chưởng quỹ lớn tiếng nói: "Dịch nhai xảy ra án mạng!"

Lý chưởng quỹ đang ngồi ở trước quầy tính sổ, không ngẩng đầu nói:

"Đừng nói mò, ta sống ở bên kia, làm sao lại không nghe nói."

"Thật đấy, mới vừa phát hiện ra, thi thể nằm ở dưới cầu Hoài Viễn, cái cổ bị cắt như vậy này, rẹt! Cũng do còn da dính ở trước, chứ không là cái đầu rơi xuống luôn rồi."

Hợp Tam dùng bàn tay giả làm dao cắt cổ, còn ngoẹo đầu đi, thè lưỡi ra, cũng là người có thiên phú biểu diễn.

Lý chưởng quỹ khó chịu mà nhíu mày.

"Hợp Tam, đừng nói bậy, ngươi tận mắt thấy à? Đi đi, cơm cũng còn chưa ăn, đừng làm ta thấy ghê tởm."

Triệu Thủ từ trước đến giờ luôn xem thường tiểu nhị làm việc tại quán ăn, tửu lâu, đồng dạng là tiểu nhị, song cấp bậc kém xa tiểu nhị cửa hàng trân châu, một thân đầy mùi dầu mỡ, người vừa tục khí lại không giỏi.

"Hợp Tam, ngươi nghe ai nói đấy?"

Đào Nhất Châu cũng là lão đầu trong cửa hàng, tư lịch còn sâu hơn cả Triệu Thủ.

"Khách nhân trong tiệm trà đang nói đầy đấy, ta còn lừa các ngươi sao, còn có vị tửu khách mới từ cầu Hoài Viễn lại đây, tự mình nhìn thấy thi thể."

Trương Hợp trợn mắt lên, thần sắc khoa trương.

Mọi người trong cửa hàng, hoặc ngạc nhiên hoặc vui mừng ra mặt. Một vị khách hàng đang mua châu, nói "Thế đạo thái bình này, ây da, đáng sợ đáng sợ."

Tuy là nói như vậy, trên mặt rõ ràng hiển lộ ra nét hưng phấn, hạt châu cũng không kịp mua, lôi người hầu chạy đi đến dịch nhai.

Trương Hợp bị Lý chưởng quỹ trừng mắt đầy nghiêm khắc, ảo não chạy về cửa hàng trà.

Lý Quả yên lặng nghe mọi người đối thoại, không dừng việc trong tay lại, cậu dùng khăn chùi nét mực dính trên tủ gỗ, cũng không biết là ai lúc ký sổ, bút lông vung lên, để mực nước dính ra thế này.

Chỉ cần trong cửa hàng không có khách, nhóm lão đầu không phải uống trà, thì cũng là ngẩng đầu tám chuyện, mấy việc như chỉnh lý cửa hàng, thu thập hạt châu, vẩy nước quét nhà, xưa nay đều là Lý Quả và A Kỳ làm.

Sau giờ ngọ, Lý Quả thấy trong cửa hàng không có gì làm, nên xin nghỉ với Lý chưởng quỹ, Lý chưởng quỹ hỏi cậu muốn đi làm gì. Lý Quả bảo đã có hẹn với bạn, có chuyện quan trọng phải làm.

Lý Quả đến cửa hàng trân châu gần một năm, cực hiếm khi xin nghỉ, Lý chưởng quỹ nghĩ cậu quả thật có chuyện quan trọng, liền gật đầu đồng ý.

Lý Quả ra khỏi cửa hàng, còn chưa đi xa, liền nghe Triệu Thủ chế nhạo: "Thật coi mình là ai chứ, hắn có thể có bạn bè gì, chuyện quan trọng hả?"

Lý Quả nghe thấy song làm bộ như không biết, gần đây Triệu Thủ đặc biệt thích đâm sau lưng cậu, nhưng mà thường ngày Lý Quả cũng không tỏ vẻ ngạo mạn với Triệu Thủ, không biết từ lúc nào đã đắc tội với vị đại phật này.

Lúc này ở dịch nhai, Triệu Khải Mô đang đi bên cạnh Tô Tư lý, hai người đứng ở dưới cầu Hoài Viễn.

"Triệu Xá Nhân, ngươi sao lại xuống cầu, mùi không dễ ngửi đâu."

Tô Tư lý hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, mi thanh mục tú, hắn dùng khăn tay che mũi, cũng không phải thi thể có mùi, thi thể rất mới, mà là nước bẩn dưới cầu tỏa ra mùi tanh tưởi.

"Không sao, ta nghe mọi người trên cầu nói có người bị cắt đứt cổ, thật đúng là như vậy?"

Triệu Khải Mô đứng trong bụi cỏ, hai chân đặt hơi chếch với đầu thi thể, hắn khom người xuống xem, phát hiện không phải cái cổ bị cắt đứt, máu của người chết nôn ra nhuộm đỏ cổ áo, nhìn từ xa giống như cổ bị cắt, thêm mắm dặm muối vào, chính là chuyện cực kinh khủng.

"Cổ không thấy có thương tích nhỉ."

Tô Tư lý lấy cái khăn đang bịt mũi xuống nắm ở trong tay, đi mở cổ áo tử thi ra, vết máu bẩn thỉu, hắn còn thò khăn vào lau cổ cho người chết, quả nhiên không thấy vết dao.

"Quan nhân, bên ngoài cơ thể tử thi không có thương tổn, chỉ sợ là nội thương chí tử, ta mang về cởi quần áo rồi cẩn thận kiểm tra lại."

"Ừ, nhấc trở về đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!