Chương 48: Đưa tiễn trong viện

Trên người Triệu Khải Mô có một mùi hương rất dễ chịu, kề sát liền có thể ngửi được. Bởi vì làm tiểu nhị ở cửa hàng trân châu, Lý Quả thường tiếp xúc với các thương nhân, từng ngửi thấy mùi tương tự trên người một hải thương nọ, nhưng mà mùi hương đó không tinh tế, đậm đà bằng của Triệu Khải Mô, nhớ khi đó Lý chưởng quỹ nói qua, đây là Long Tiên Hương.

Giá tính bằng hoàng kim.

Không thể nào tưởng tượng được, Triệu Khải Mô những năm này đã có cuộc sống ở kinh thành thế nào, lúc hắn còn ấu niên, mặc dùng cũng đã khá chú ý rồi, đến lúc niên thiếu mọi thứ đều lên hẳn, không vật gì là không tinh mỹ, cầu kỳ.

Lý Quả không biết nhà lão Triệu có tài phú cỡ nào mới có thể duy trì được sinh hoạt xa hoa như vậy. Mà hắn là dòng dõi hoàng gia, của cải đương nhiên không bình thường.

Hương vị trên người nữ tỳ ngửi như mùi của nước hoa tường vi, mùi thơm ngát thanh lịch, nàng nắm lấy  tay trái Lý Quả, cẩn thận tháo khăn tay ra.

Có một tiểu đồng khác cầm theo bình thuốc, đứng ở một bên. Lý Quả nhận ra tiểu đồng này, chính là hài tử lần trước đưa tới rượu thịt, danh thiếp, nghe Khải Mô gọi hắn: A Lý.

Khăn tay bị tháo đi, lau sạch thuốc bột cũ, lộ ra lòng bàn tay bị thương đến tróc da bong thịt, không chỉ lòng bàn tay, mu bàn tay cũng có miệng vết thương, đây là vết thương bị đâm xuyên qua. Mặc dù đã hết chảy máu, nhưng hình dáng trông thật dọa người.

"Vết thương sâu như vậy, là do đánh nhau với người khác, dùng bàn tay chặn vật nhọn?"

Triệu Khải Mô nhìn kỹ vết thương, lòng bàn tay bị đâm thương tổn sẽ rất đau, hơn nữa không đủ lực đạo, cũng không thể tạo ra vết thương bị đâm xuyên như vậy.

Lý Quả lúc nhỏ hiếu chiến, không phải sau này lớn rồi cũng như vậy chứ.

"Ta bị ngã vào bụi trúc, không cẩn thận bị đâm thủng."

Lý Quả không dám nói chuyện mình đi làm chân chạy ở kỹ quán, không vẻ vang gì, hơn nữa cũng không muốn nhắc tới Lục Châu trước mặt Triệu Khải Mô, cậu cảm thấy ngại ngùng, đây là chuyện rất riêng tư.

Triệu Khải Mô nghe Lý Quả nói như vậy, chẳng hề tin, hắn suy đoán e là có liên quan đến nữ tử nào đó, trên tay Lý Quả mới có thể cột cái khăn thơm như vậy.

Lấy tuổi của Lý Quả, cậu có yêu thích nữ tử thì cũng rất bình thường, song không biết là người như thế nào.

A Lý rắc thuốc vào lòng bàn tay Lý Quả, nữ tỳ lấy khăn tay sạch ra, lần thứ hai quấn vết thương lại.

Lý Quả dùng thuốc bột lấy từ một lang trung ở chung khách xá, miễn phí, hiệu quả tựa hồ cũng không tệ lắm. Thuốc bột trong nhà Triệu Khải Mô đương nhiên hiệu quả trị liệu càng cao hơn.

Nữ tỳ bưng chậu nước đi, tiểu đồng thu hồi thuốc bột, hai người ra khỏi phòng.

Lý Quả nhặt khăn tay bẩn trên bàn lên, nắm nó ở trong tay, nhẹ nhàng giấu đi vào ống tay áo.

"Ngươi từ khi nào làm về trân châu?"

Triệu Khải Mô đem động tác thật nhỏ của Lý Quả thu vào đáy mắt, Lý Quả có ý định che giấu, Triệu Khải Mô không nói ra. Hắn thản nhiên ngồi, hỏi cậu một ít chuyện hắn đặc biệt để ý.

"Khải Mô, không lâu sau khi ngươi hồi kinh, ta nghỉ việc ở cửa hàng bánh bao, sang cửa hàng trân châu Hải Nguyệt Minh làm tiểu nhị, ngươi còn nhớ Cẩn Nương không? Chính là cửa hàng nhà nàng."

Lý Quả chậm rãi kể lại chuyện cũ.

"Còn nhớ."

Triệu Khải Mô gật đầu.

"Cửa hàng trân châu yêu cầu tiểu nhị rất cao, nào là gia thế minh bạch, nào là có sư phụ dạy dỗ, vốn là không vào được, may là nhờ có A Thất hỗ trợ."

Lý Quả không kể chuyện bị Vương Kình chèn ép, sau khi rời khỏi cửa hàng bánh bao, ở tại thành đông không tìm được việc.

"A Thất giờ thế nào rồi?"

Không phải Lý Quả nhắc đến, Triệu Khải Mô đã quên mất có người như vậy.

"Hắn nha, luôn nói không lập nghiệp không thành gia, đến bây giờ còn chưa cưới vợ."

Lý Quả cũng cảm thấy A Thất cần phải thành gia sớm chút, bớt bị người ta lời ra tiếng vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!