Nhận thức của Lý Quả đối với tình yêu nam nữ là từ những hí khúc dung tục ở câu lan mà hiểu được, sau đó cũng từng xem chút sách giải trí, biết đến chuyện như vậy. Hồi còn ở xứ Mân, có muội muội A Vân nhà A Hoàng hàng xóm với Nhị Bảo, nhị nữ nhi của Ngô đồ tể thích cậu, mỗi khi Lý Quả đi mua thịt lợn, Nhị Bảo ở bên giúp đỡ nhìn thấy Lý Quả liền mặt đỏ.
Vì từ nhỏ không cha, được mình nương nuôi lớn, hiểu mẫu thân không dễ dàng gì, nên Lý Qua luôn cảm kích mà kính trọng nàng. So với những nam tử cùng tuổi, Lý Quả tôn trọng, săn sóc các nữ tử hơn, cho nên dù A Vân chỉ có hai cái răng cửa, Lý Quả cũng cảm thấy lúm đồng tiền của nàng rất đáng yêu, hay dù nhị Bảo lúc nào cũng có mùi tanh, thì Lý Quả cũng cảm thấy nàng chịu khó hiểu chuyện, là cô nương tốt.
Lúc còn làm tiểu nhị ở Hải Nguyệt Minh, Lý Quả dần tiếp xúc với các nữ tử quý gia, trên người các nàng mang hương thơm, khắp người là lụa là gấm vóc, chỉ có thể nhìn từ xa, chứ không thể khinh nhờn, sàm sỡ được. Lý Quả cảm thấy các nàng rất đẹp, cũng sẽ không nhịn được mà nhìn lén, cuối cùng cũng chỉ thấy rất đẹp mà thôi, Lý Quả không có bất kỳ liên tưởng không thiết thực nào.
Tại kỹ quán gặp được Lục Châu, Lý Quả cảm thấy mình rất thích nàng, còn có phải là… loại tình cảm nam nữ hay không, Lý Quả cũng không rõ, cậu hẳn là phải thích một nữ tử, nếu là nhi tử người nhà có tiền, lớn hơn cậu một hai tuổi nữa, khả năng đều đã thành hôn.
Nằm ở trên giường, mơ hồ nghĩ tới nụ hôn của Lục Châu, không nghĩ ra được nguyên cớ, Lý Quả dần ngủ thiếp đi. Mãi đến lúc ngủ, Lý Quả còn nắm túi thơm vàng trong tay, trong mơ thấy lại lúc còn nhỏ, Triệu Khải Mô trong đêm giao thừa đến thăm, đèn đuốc nhấc lên, chiếu sáng thấy hắn, đêm đó Triệu Khải Mô đầu đội ô quan, thân mặc trường bào đỏ thẫm, eo đeo thắt lưng, cao quý đoan trang, thực sự rất đẹp.
Lý Quả nói chuyện với chưởng quỹ, cậu muốn đi thành đông gặp một người bạn chơi cùng thời thơ ấu, nên xin phép nghỉ. Lý chưởng quỹ hỏi người có thân phận gì, Lý Quả chỉ nói là một học trò đến Lĩnh Nam du học.
Nghe thấy Lý Quả xin nghỉ với chưởng quỹ, A Kỳ rất kích động, gọi Lý Quả bảo sau này phát tài, chớ quên hắn nhé.
Làm sao liền nghĩ tới phát tài rồi, Lý Quả cũng buồn bực, sau đó lại nghĩ, thân phận Triệu Khải Mô xác thực không bình thường, vừa phú vừa quý, chính mình đang đi nịnh nọt.
Nịnh nọt cũng được, Lý Quả không muốn để ý mấy chuyện này, cậu muốn gặp Khải Mô, muốn ngồi ở bên cạnh hắn, cùng hắn như bạn bè mà thân thiết trò chuyện, còn lại, cậu cũng không dám hy vọng xa vời.
Thời điểm hài đồng không hiểu chuyện, không hiểu thân phận khác biệt, không hiểu hắn là con cháu thế gia, chính mình là nhi tử nhà nghèo, bờ tường cậu có thể thoải mái trèo qua, nhưng còn bức tường cao trong suốt cách trở, sẽ ngăn cậu bên ngoài Triệu Khải Mô cả một đời.
Rời cửa hàng trân châu, vẫn còn sớm, Lý Quả đến trà phường Tề Hoa hái một cành tường vi. Trà phường Tề Hòa nằm ở một cái hạng cũ sau kỹ quán, phòng ốc cổ xưa, thanh tịnh rất khác biệt, trong viện trồng tường vi thành từng khoảnh, đỏ, tím xen kẽ, trông rất đẹp.
Nơi này đơn thuần là địa điểm uống trà, không có ca kỹ tiểu hoàn ở bên trong. Bởi vì hoa tường vi trong viện tươi tốt, chẳng biết từ lúc nào, đã trở thành địa điểm ngắm hoa cho mọi người.
Những kỹ nữ hiếm khi được ra khỏi quán, nên sinh ra mấy phần ngóng trông đối với nơi như thế này.
Lý Quả đi ngang qua trà phường, thấy hoa tường vi mọc đầy tường, đưa tay lên là có thể chạm tới.
"Khẩn cầu viện chủ ban cho cành hoa tường vi."
Lý Quả tiến vào trà phường, thấy chủ nhân ở trong viện đang bày biện dụng cụ uống trà. Sắc trời còn sớm, khách nhân trong trà phường thưa thớt.
"Ngươi ngốc hả, nó mọc đầy bên ngoài, bẻ cái là xong."
Viện chủ cười, nghĩ thầm thường có người đến bẻ tường vi nhà hắn, đều lén lút bẻ, người này còn cố ý vào nói.
"Tạ ơn viện chủ."
Lý Quả chắp tay.
Lui ra ngoài sân, bẻ một cành hoa tường vi, ba đóa còn nụ, hai đóa nụ hoa chớm nở, một đóa hoa đã nở rộ, màu đỏ tím xinh đẹp.
"Ngươi muốn hoa tường vi làm gì?"
Viện chủ đi theo ra, cũng hiếu kì, hoa này nữ tử yêu thích thì thôi, cậu là một nam tử, lẽ nào cũng phải hái làm trâm hoa?
"Bằng hữu bị bệnh, tưởng niệm hoa tường vi ở trà phường, nên nhờ ta đến cắt một cành."
Lý Quả không có nói đó là kỹ nữ.
"Hoa này có hàng ngàn hàng vạn đóa, hoa nở hoa tàn, tàn xong lại nở, hái bao nhiêu cũng được. Nếu yêu thích như vậy, bảo nàng cứ thường đến mà hái."
Viện chủ hiển nhiên là người sống tính cảm.
Lý Quả cầm nhánh hoa tường vi, từ cửa sau kỹ quán tiến vào, đi thẳng tới phòng ngủ Lục Châu. Trong phòng có mùi thuốc nhàn nhạt, Lục Châu thì nằm trên giường ngủ say. Có thể vừa mới uống thuốc, mệt mỏi mà ngủ. Lý Quả cắm nhành hoa ở đầu giường, nhìn khuôn mặt đang ngủ của Lục Châu rồi lặng yên rời đi.
Lục Châu chỉ biết Lý Quả là rảnh rỗi hán đến kỹ quán kiếm cơm, cũng không biết Lý Quả là tiểu nhị cửa hàng trân châu, Lý Quả nghèo khó không thể chuộc thân cho nàng được, mang trong lòng tình yêu, song cũng chỉ là yêu thích, không có hy vọng xa vời.
Lý Quả rời kỹ quán, đi tới thành đông, cậu mặc bộ quần áo tốt nhất, rửa mặt sạch sẽ, cũng là thiếu niên lang tuấn tú. Hiện nay, thương nhân hay bình dân hơi hơi giàu có đều chú ý khoản ăn diện, mọi người tự có biện pháp phân biệt thế gia tử thật và thế gia tử giả, cử chỉ ăn nói có tao nhã hay không, tôi tớ có tinh thông lễ nghĩa không, dùng hương gì, mặc dùng đồ của vị danh sư nào, vân vân. Lý Quả chỉ có bộ quần áo nhìn ổn thỏa, còn như người hầu, thậm chí cả danh thiếp của chính mình cũng không có.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!