Đêm qua, Lý Quả từ A Lý biết được Triệu Khải Mô ở tại Quảng Châu, huynh trưởng Khải Mô ở chỗ này nhậm chức Thiêm phán. Triệu Khải Mô tới Quảng Châu mới mấy ngày nay.
Lý Quả đã không thèm nghĩ nữa, vì sao từ biệt ở Hi Nhạc lâu đã năm ngày, Khải Mô mới phái tiểu đồng đến liên lạc cùng mình. Cắn người miệng mềm, sau một bữa ăn ngon, Lý Quả nghĩ Khải Mô còn nhớ đến mình, lần sau gặp mặt, liền mang túi thơm vàng đi cùng hắn ôn chuyện, ý nghĩ muốn trả lại túi thơm vàng cho hắn lúc trước sớm tan thành mây khói.
Hồi trước đi thành đông, đều là do có thê tử, nhi nữ của vị quan nhân nào đó muốn mua trân châu, sai người hầu đến cửa hàng báo tin, để trưởng quỹ hoặc tiểu nhị cửa hàng mang những hạt châu tốt nhất, tự mình đi phủ trạch.
Làm ăn như vậy, là sinh ý tìm tới cửa, Lý chưởng quỹ có lúc tự mình đi, có lúc để lão đầu đi. Lý Quả bởi vậy cũng từng đi mấy chuyến, hiểu biết thêm nhiều.
Chỉ cần xin phép chưởng quỹ, Lý Quả cứ theo mô tả của Triệu Khải Mô tìm tới quan xá hắn đang ở, tiến vào bái phỏng là được. Tuy chuyện này không tính là khó, nhưng lại khiến Lý Quả trù trừ, cậu cũng không biết mình đang sợ hãi điều gì, cậu vừa muốn gặp Triệu Khải Mô, vừa sợ nhìn thấy, lòng có lo lắng, vô cùng mâu thuẫn.
Từ lúc mặt trời chói chang phủ đầu, đến khi ngả về tây, Lý Quả đều không qua xin Lý chưởng quỹ được nghỉ, phiền lòng cho đến khi cửa hàng đóng cửa.
Lý Quả dường như trút được gánh nặng, theo A Kỳ đi ăn mì thịt. Lấp đầy bụng, trở về nơi ở, Lý Quả thay quần áo, lần thứ hai đi tới kỹ quán.
Mỗi ngày mở mắt ra, liền muốn kiếm tiền, biết rõ làm rảnh rỗi hán đi kỹ quán thực sự không vẻ vang gì, đạo lý này Lý Quả đều hiểu.
Do thường chạy việc ở kỹ quán, nên mấy ca kỹ đều biết Lý Quả, thấy Lý Quả thanh tú, tuổi còn nhỏ, có lúc còn có thể trêu đùa cậu.
So với ca kỹ ôn hương nhuyễn ngọc, Lý Quả càng thích những món đồ có thể kêu vang hay phát sáng rực rỡ hơn. Vô luận muội tử bên người xinh đẹp ra sao, ánh mắt Lý Quả hầu như đều dừng trên người tửu khách bên cạnh, qua vấn an, xin cái chân chạy việc.
Bất kỳ nghề nghiệp nào đều có người cạnh tranh, cũng có rảnh rỗi hán khác sẽ đuổi Lý Quả đi, thế nhưng nhóm ca kỹ lại yêu thích Lý Quả, sẽ giúp Lý Quả nói chuyện, mời chào làm ăn.
So với mấy lão rảnh rỗi hán hay ăn bớt, Lý Quả thành thật không nói, dáng dấp còn thanh tú.
Đêm nay đi vào kỹ quán, nhóm ca kỹ gọi Quả tử ơi, Quả tử ơi, Lý Quả vui cười bước qua, xoa tay hỏi: "Các tỷ tỷ có gì dặn dò?" Đồng thời còn liếc mắt nhìn sang chỗ ngồi của tửu khách, ba vị sĩ tử, trong đó có một vị tửu khách thường lại đây, mặc áo bào lam sậm màu, tuổi không tới hai mươi, dáng người đen gầy, nhóm ca kỹ gọi hắn là "Hồ lang" ở nơi vui vẻ này, luôn thích nâng thân phận khách khứa lên thật cao mà xưng hô, cho nên cũng không biết hắn có lai lịch gì.
Lý Quả nghe ca kỹ báo tên rượu thịt, yên lặng ghi nhớ, ngẩng đầu lên, thì thấy Hồ lang mặc lam bào đang nhìn cậu chăm chăm.
"Ta là người hễ thấy nhân vật xinh đẹp gọn gàng, liền không nhịn được nhìn vài lần, cũng nhớ kỹ. Tiểu tử, ngươi có phải đang làm việc bên trong cửa hàng trân châu không?"
Hồ Cẩn là tên nhan khống, thấy ai dung mạo xinh đẹp liền yêu thích, xấu xí liền ghét bỏ, cố tình tướng mạo hắn cùng chữ đẹp chẳng chút liên quan nào.
Lý Quả nghe thấy lời của Hồ Cẩn, nghĩ thầm không ổn, cậu ở cửa hàng trân châu chưa từng thấy người này, làm sao lại nhận ra cậu?
"Tất là nhận lầm, nào có cái phúc phận ấy."
Lý Quả khom người, phủ quyết.
"Quả tử nếu làm việc ở cửa hàng trân châu, còn không cả ngày cầm chút châu đến kiếm lời tỷ muội chúng ta."
Ca kỹ mặc hoàng y (màu vàng) ôm đàn tỳ bà trong lòng, thanh âm trong trẻo như tiếng lục lạc.
"Đúng vậy, đúng vậy, ngươi xem hắn nào có giống."
Ca kỹ khác ngồi đó cũng kêu lên đáp lời.
Hồ Cẩn cũng không dây dưa, nhìn Lý Quả, cười đầy ẩn ý.
Lý Quả đến kỹ quán làm chân chạy, đã cố ý đổi sang quần áo cũ kỹ, hơn nữa cậu rất yêu tiền, cho nên ngoại trừ ngoại hình đẹp mắt ra, nghèo khó thực sự là từ bên trong ra tới bên ngoài.
Rút ra khỏi các tỷ tỷ đang líu ra líu ríu, Lý Quả cầm bạc, vội vã ra quán mua rượu thịt.
Lý Quả mang rượu đồ ăn tới, nghe Hồ Cẩn hỏi hoàng y: "Lục Châu còn chưa hết bệnh sao?"
"Không nhanh như vậy đâu, cũng là đụng phải rắc rối, còn không biết phải nuôi mấy ngày nữa."
"Lục Châu làm sao ngã bệnh?"
Lý Quả bật thốt lên hỏi ra, cậu thật giật mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!