Chương 45: Danh thiếp của A Lý

A Lý trở về, đã qua nửa canh giờ, tiểu đồng này rõ ràng đã chạy trên đường, sắc mặt ửng đỏ, trên trán còn rịn ra mồ hôi.

"Về rồi à, cùng cậu ấy đi đến nơi nào?"

Một bàn thức ăn trước mặt Triệu Khải Mô, không động tới mấy lần đũa.

"Công tử, ta đi theo hắn, qua hai con đường, đến một hẻm đằng sau, thấy hắn đi vào một quán ăn."

A Lý dùng tay áo quệt mồ hôi, vừa nói vừa thở.

"Là quán ăn thế nào?"

Triệu Khải Mô gác đũa lại, thức ăn nơi đây tuy rằng tươi mới, mùi vị cũng không tồi, song độ tinh xảo thì kém xa kinh thành.

"Là quán ăn toàn đồ thô dành cho người hạ đẳng ăn, bán cà rán, đậu phụ rán, canh rau."

A Lý làm người hầu trong đại trạch, đều xem thường loại đồ ăn như vậy. Nghĩ thầm người này mặc không kém, lại ăn loại đồ ăn dành cho phu khuân vác, thủy thủ, hóa ra là loại người ngoài giàu, trong nghèo kiết.

Triệu Khải Mô cầm thìa khuấy một bát bánh trôi, hắn không thích ăn ngọt lắm, cũng không ăn thử miếng nào.

"Sau đó, còn đi nơi nào?"

Triệu Khải Mô cảm thấy nếu chỉ là theo tới quán ăn, sẽ không mất thời gian như vậy.

"Ta vốn đang suy nghĩ, không biết khi nào hắn mới ăn xong, không ngờ hắn ăn xong một bát canh rau, liền đi ra ngoài. Ta đuổi theo, thấy hắn tiến vào một điếm xá (nhà trọ), ta nghĩ hắn sống ở đấy, vội vàng chạy về bẩm báo xá nhân."

A Lý là người hầu của Triệu Khải Thế, sau khi đến Lĩnh Nam mới được thu xếp sang hầu Triệu Khải Mô, từ trước đến giờ chỉ biết nghe lời, cũng không hỏi lại bắt hắn theo dõi người như vậy là muốn làm gì.

"Là điếm xá thế nào?"

Triệu Khải Mô cắn một viên bánh trôi, nhân mật ngọt trong bánh vừng ngập trong miệng, cảm thấy tựa hồ cũng không khó ăn lắm.

"Chính là loại phòng thấp dựng bằng gỗ, vào lúc không có khách, thì đây là điếm xá chuyên cho mấy người buôn bán nhỏ hay rảnh rỗi hán vào ở."

A Lý nghĩ Triệu Xá Nhân có khả năng chưa từng thấy loại phòng ốc như vậy, phải ở những địa phương nghèo nàn, dân cư chen chúc phức tạp mới có.

Triệu Khải Mô không nói gì nữa, chuyện này quả thật là có chút ngoài ý muốn. Lại không biết, Lý Quả ngày ấy vì sao đi vào Hi Nhạc lâu, còn mặc bộ đồ tốt như vậy nữa. Cậu từ xứ Mân một mình tới Lĩnh Nam, vậy mà để nương và muội muội ở lại Thứ Đồng?

Tại sao lại đến Quảng Châu?

Tiểu nhị tính ký trướng (sổ sách) của cửa hàng trân châu có tiền công không thấp, nghe Lý Quả nói cậu đã đến Quảng Châu hơn tám, chín tháng, không đến nỗi phải sống vất vả như vậy.

Triệu Khải Mô ngẩng đầu, nhìn một bàn đồ ăn của mình, nghĩ chính mình tùy ý chọn… nhiều thức ăn như vậy, thực tại quả phô trương lãng phí.

Lúc này, Lý Quả mới bị người theo dõi đến tận nơi ở, vẫn không hề hay biết gì.

Nhiều nhà sống ở sau hạng, người hỗn tạp, A Lý là hài tử lưng chừng lớn, không ai chú ý tới cậu.

Lý Quả vào phòng đổi sang một bộ quần áo vải thô, ra khỏi phòng, đứng trong hậu viện điếm xá vươn vai, giãn gân cốt, cậu nhìn trăng sáng trên trời, nghĩ, trăng tròn mây ít, không cần phải châm đèn chiếu sáng.

Gần đây, cơ hồ mỗi đêm, Lý Quả đều chạy đi kỹ quán, dù sao thu nhập không tệ, hơn nữa gần đây tương đối nghèo mà.

Cậu không còn mừng rỡ khi nghĩ về Triệu Khải Mô nữa, cảm thấy chuyện cũng như vậy rồi, nếu như còn có cơ hội gặp lại, liền trả túi thơm lại cho hắn.

Lời hứa không quên nhau, vốn là chuyện hoang đường thời niên thiếu. Triệu Khải Mô là con cháu quan lại, căn bản không rảnh quan tâm đến đứa trẻ gia đình bần hàn như cậu.

Không nằm ngoài chuyện bởi cậu nghèo, thân phận thấp kém, nếu như cậu cũng là hài tử quan nhân, Khải Mô tất nhiên sẽ cùng cậu nâng ly nói chuyện vui vẻ, lại như lúc ở Hi Nhạc lâu, ở cạnh Khải Mô, là bằng hữu cùng Khải Mô vừa nói vừa cười.

Đêm khuya, Triệu Khải Mô lần thứ hai mơ thấy một vùng biển mênh mông, hắn đang chìm dưới đại dương, Lý Quả chuyển động tay chân, bơi về hướng hắn. Lý Quả túm lấy eo hắn, hai chân đạp nước, cật lực bơi lên trên. Nửa người bọn họ dính vào nhau, khuôn mặt Lý Quả cũng từ từ đến rất gần, cũng không phải gương mặt khi còn bé nữa, mà đổi thành khuôn mặt lúc trưởng thành, nét mặt ôn nhu, làn da trắng nõn, ánh mặt trời chiếu xuống tựa như ngà voi phát sáng, khóe miệng cậu cong lên, nụ cười thật đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!