Chương 43: Tam ngôn lưỡng ngữ (Dăm ba câu)

Triệu Khải Mô tiến vào nhã gian, bên trong rất rộng rãi, vô cùng khác biệt, Lý Quả chỉ mới vừa ló đầu tới cửa vào nhã gian, lập tức bị tửu bảo đuổi ra. Tửu bảo nói: "Chớ có hồ đồ, quan nhân, nha nội đang ở bên trong đấy."

Lý Quả không dám lỗ mãng, canh chừng ở ngoài nhã gian, cậu muốn gặp mặt một lần, để xác nhận xem có đúng là Triệu Khải Mô không.

Thiếu niên áo tím so với Triệu Khải Mô trong ký ức cao to, trầm ổn, cũng càng anh tuấn hơn, chỉ một cái chớp mắt mà ba năm đã trôi qua, tuy không cách nào xác định hắn có phải Triệu Khải Mô không, song Lý Quả lại cảm thấy chắc chắn đến tám chín phần.

Bộ dạng có lẽ thay đổi không ít, có điều trên người thiếu niên áo tím kia lại mang cảm giác rất đỗi quen thuộc, rất thân thiết.

Nếu là Triệu Khải Mô, sao hắn lại đến Quảng Châu?

Lý Quả dựa lưng vào cột gỗ, yên lặng chờ đợi. Dù cho cậu có kích động trong lòng, khoảnh khắc nào cũng đều là dày vò, thì cậu cũng chỉ có thể chờ đợi.

Những ồn ào, náo nhiệt trong tửu lâu, đều bị bỏ mặc làm ngơ, trong lòng cậu lúc này chỉ còn bóng dáng nhìn thoáng qua ban nãy, trong mắt chỉ còn lối vào nhã gian đang bị hai cánh cửa che khuất mất.

Trên khung cửa dán bằng giấy của nhã gian mơ hồ chiếu ra mấy cái bóng người màu đen, ước chừng bốn năm người, bọn họ thản nhiên uống rượu, hoàn toàn cách biệt với những náo nhiệt bên ngoài.

Sau khi danh kỹ rời đi, đám người ở hành lang lầu hai dần dần tản ra, dồn dập trở về ghế của mình uống rượu, lầu một vẫn sôi nổi như trước.

"Quả tử, ngươi còn muốn chờ sao?"

A Kỳ quay đầu hỏi Lý Quả, hắn nghe Lý Quả nói gặp được bạn cũ ở trong tửu lâu, giờ đang ở cùng các quan lại bên trong nhã gian, A Kỳ bán tín bán nghi.

"A Kỳ, ta đợi ở đây, ngươi đi tham quan một mình đi."

Đã qua hai khắc, vị trí của Lý Quả vẫn không hề xê dịch.

"Một lúc nữa đi về, ta sẽ lên tìm ngươi."

A Kỳ xuống lầu, chen vào trong đám người, xem các kỹ nữ đang bán rượu trước quầy. A Kỳ từ trong túi tiền đổ ra một khối bạc vụn, cũng đến gần ngửi chút mùi phấn son, mua vò rượu ngon từ bàn tay trắng mịn của nàng kỹ nữ.

Lý Quả nghe âm thanh náo nhiệt của đám đông mua rượu dưới lầu một, tiếng động linh đình của nhóm tửu khách ăn uống ở lầu hai, trái tim cậu dần trở nên nặng nề, thậm chí cảm thấy tim đập thình thịch. Đầu cậu dựa vào cột gỗ, tay khoanh trước ngực, tâm trạng không chút chập chùng. Đột nhiên, cửa gỗ nhã gian phía trước bị mở ra, Lý Quả cảnh giác đứng dậy.

Từ trong nhã gian đi ra một nam tử trẻ tuổi mặc quan phục, dáng vẻ chừng hai mươi sáu hai mươi bảy, đoan chính cương nghị. Phía sau nam tử, là hai vị mặc trang phục văn nhân bình thường, song cử chỉ thần thái lại không bình thường chút nào, chỉ sợ cũng là quan chức. Phía sau hai người này, một thiếu niên áo tím thong thả đi ra, hắn nhấc chân bước ra khỏi nhã gian, khuôn mặt từ từ ngẩng lên, ánh đèn tôi tớ cầm theo soi sáng khuôn mặt của hắn, lần này thấy rõ ràng, không nghi ngờ chút nào chính là Triệu Khải Mô.

Lý Quả hai bước gộp làm một bước, chạy lên gọi: "Khải Mô!"

Động tác của thiếu niên áo tím hơi ngưng lại, đối với Lý Quả đang mừng rỡ như điên, hắn có chút chần chờ, giống như đang suy tư, sau đó mới ngạc nhiên.

Cũng khó trách Triệu Khải Mô nhất thời không nhận ra Lý Quả, Lý Quả thay đổi quá nhiều, Lý Quả trong ký ức lúc nào cũng ăn mặc nghèo khổ, mà đêm nay Lý Quả diện trên người trang phục khéo léo, tựa như hài tử thanh tú xinh đẹp con nhà thương gia nào đó.

Huống hồ sau ba năm, bộ dáng Lý Quả đã thay đổi, cao hơn, nét trẻ con trên mặt che đi không còn thấy nữa.

"Khải Mô."

Lý Quả thấy Triệu Khải Mô nhất thời không trả lời, cho là hắn không nhận ra, không khỏi gọi tên hắn lần nữa, lúc này viền mắt đã hoe hoe đỏ.

Triệu Khải Mô rời đi ba năm, cuộc sống Lý Quả đầy gian nan, bên người lại không còn một người để kể lể không chút giấu diếm, cũng chẳng còn ai chỉ điểm sai lầm cho cậu.

Lúc này tửu bảo lại đây ngăn Lý Quả, sợ cậu mạo phạm những khách quý này.

"Người này là?"

Vị quan dẫn đầu nghiêng người hỏi Triệu Khải Mô, nhìn kỹ, sẽ phát hiện khuôn mặt hai người bọn họ, đường nét giống nhau đến mấy phần.

"Là hàng xóm quen biết hồi còn ở Thứ Đồng."

Ngữ điệu Triệu Khải Mô bằng phẳng, hắn trả lời cho huynh trưởng xong liền đi về phía Lý Quả, đứng ở trước mặt cậu. Hắn cao hơn Lý Quả nửa cái đầu, Lý Quả thật ra không thấp, chẳng qua Triệu Khải Mô vốn cao to thôi.

Lý Quả ngẩng đầu nhìn kỹ Triệu Khải Mô, Triệu Khải Mô cũng nhìn chăm chú vào cậu, bốn mắt giao nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!