Chương 40: Xa xứ

Phía nam Lạc Cơ phố có một con đường không mấy thu hút, có rất nhiều thương nhân nước ngoài ở đây, những thương nhân nước ngoài này trang phục, phong tục khác biệt, ngôn ngữ cũng bất đồng, đến từ các quốc gia khác nhau từ hải ngoại, vùng này bị gọi là phiên hạng (phố nước ngoài).

Phiên hạng cùng Lạc Cơ nối liền nhau bởi một con đường đá bình thường ở giữa, con đường đá cũng không rộng rãi được trồng hai hàng cây vông, ngày xuân hoa nở đỏ thắm, trông rất đẹp.

Sát bên phiên phường, sừng sững một toà nhà có thể nói là kiến trúc hoành tráng, Ngọc Trai lâu.

Ngọc Trai lâu là tửu lâu nổi danh nhất nơi đây, chính là địa điểm để quan chức thị bạc ty mời tiệc thương nhân nước ngoài, khách quý.

Leo lên lầu này, có thể nhìn ra cảng biển xa xa, những con thuyền buồm thả neo đều thu hết vào tầm mắt, ngọn núi xa một màu xanh rì, mây mù giăng kín, nước biển nối liền đường chân trời.

Chập tối trời đổ mưa, quán ẩm tử trước Ngọc Trai lâu lác đác vài khách hàng, lão Dương chủ quán đang lay dù trúc, cho nước đọng rơi xuống hết. Dưới hàng liễu xanh rờn, người đi đường dồn dập hành tẩu, tiến vào hoặc đi ra, một cái cổng thành đông, chặn lại những mái buồm cùng mùi cá ở lại ngoài thành.

Vương viên ngoại một thân hoa phục, eo quấn đai vàng, tay xỏ hai cái nhẫn bảo thạch mang phong tình dị vực. Hắn cao to lực lưỡng, khôi ngô cường tráng, lại ra vẻ, cũng khó trách có danh xưng bá vương thành đông.

Mùa đông năm ngoái, vị thương gia này đã cưới Hoàng Nguyệt Nương, đại nhi nữ Hoàng thị sở hữu cửa hàng trân châu Hải Nguyệt Minh, yến hội xếp đầy Ngọc Trai lâu, nghe nói của hồi môn của Hoàng Nguyệt Nương hơn bách vạn (triệu) món. Cường cường liên thủ, danh tiếng càng vang xa.

Người biết, ngược lại nói chỉ là phong quang bề ngoài thôi, Vương viên ngoại phong lưu thành tính, nam nữ không kỵ, trong nhà không chỉ nuôi vũ cơ mềm mại, tiểu tư tuấn mỹ, còn thỉnh thoảng đi chơi kỹ quán. Vài lần còn khiến Hoàng Nguyệt Nương đang mang thai tức giận đến vừa gào vừa khóc.

Lúc này, Vương Kình hăng hái, một thân một mình đi qua Ngọc Trai lâu, tiến vào phiên hạng, bên cạnh không có tùy tùng nào theo cùng.

Hoa cây vông lặng yên không một tiếng động bay xuống, rơi lên vai, lên mũ Vương Kình, Vương Kình dùng sức phủi xuống, tâm trạng gã tựa hồ vô cùng tốt, không nhịn được ngân nga lên một tiểu khúc.

Gã đi tới trước cửa gỗ một đại trạch, giơ ngón tay đeo bảo thạch gõ nhẹ lên cửa. Cửa phòng lập tức mở ra, một người hầu da đen, dáng người thấp bé thò ra, đi chân đất, không mặc quần áo, chỉ quấn một mảnh vải bên dưới.

Người hầu huyên thuyên một trận, Vương Kình nghe không hiểu lắm, chỉ là theo chân đi qua hành lang, tiến vào một gian phòng bố trí hoa mỹ. Trên bàn rượu bày đầy sơn hào hải vị, một vị Hồ cơ, một thiếu niên xinh đẹp đang đợi hắn.

Đây là khách quán, người vào ở hỗn loạn, chủ quán chỉ để ý lấy tiền, còn lại đều không quản, phiên hạng vốn là nơi không ai quản lí mà.

Thiếu niên khuôn mặt tuấn tú, dáng người thon dài, da dẻ trắng mịn, tóc dài thắt đuôi sam, áo bào trắng, đai tím, mặc trang phục người hồ. Hồ cơ che mặt để lộ bụng, mặc đồ bằng tơ nhẹ, xinh đẹp hoạt bát.

Ánh mắt Vương Kình đảo quanh trên người thiếu niên cùng Hồ cơ, cuối cùng vẫn đi về phía thiếu niên, kinh diễm tràn đầy mắt, nói: "Đợi ta như vậy, cũng là thịnh tình." Ngón tay sờ lên khuôn mặt thiếu niên, cọ nhẹ môi đỏ của cậu, cúi đầu liền muốn hôn. Thiếu niên vội vàng dùng cánh tay đẩy ra, ôn thanh nói: "Chớ gấp, trước tiên uống rượu, đêm nay dài lắm."

Vương Kình vui cười hớn hở nói: "Đúng vậy!" Ôm thiếu niên ngồi xuống. Vương Kình ngồi xuống, vũ cơ lập tức quấn lại, ôn hương nhuyễn ngọc nhào vào trong lồng ngực Vương Kình.

Một khúc nhạc dịu êm vang lên, hai người bị xem là bối cảnh, tấu lên khúc điệu vui mừng, vũ cơ cầm một miếng bánh, ngậm vào trong miệng, đi tới mớm cho Vương Kình, bàn tay to dày của Vương Kình xoa eo, bóp mông của vũ cơ, hiển nhiên vũ cơ đã hấp dẫn lực chú ý của gã.

Thiếu niên đứng dậy đứng hầu rót rượu, thỉnh thoảng khuyên gã uống.

Vương Kình thích ý nằm trên giường mềm, Hồ cơ nâng chén vàng dâng rượu ngon.

"Cảnh ngộ gần đây của Quả đệ, ta thấy cũng bất bình thay ngươi."

Vương Kình nhét mấy chén rượu vào bụng, ánh mắt liền trượt về phía Lý Quả. Mấy năm trước nào ngờ tới, Lý Quả lại thành mỹ nhân bại hoại, tiểu tử này làm người linh hoạt, co được dãn được, điểm này khiến Vương Kình yêu thích, nghĩ quả nhiên là lớn lên liền hiểu chuyện, không dám tiếp tục ngỗ nghịch gã như hồi còn nhỏ nữa.

"Vương viên ngoại, không nhắc tới còn đỡ, nhấc cái làm ta liền muốn khóc. Thực sự là tai bay vạ gió, ta và nữ nhi Lâm gia không quen không biết, cứ nói ta giúp nàng làm việc, đuổi ta ra khỏi cửa hàng trân châu."

Lý Quả cúi đầu, lông mi rũ xuống.

"Trượng nhân (cha vợ) kia của ngươi, thật đúng là oan uổng ta. Đuổi tận giết tuyệt, không chừa cho người ta con đường sống. Giờ trong nhà không còn hạt gạo, mới phải theo đại thương hào Trại Phủ Đinh."

Lý Quả nói đến đáng thương, dáng dấp kia cũng quyến rũ mê người.

"Trại Phủ Đinh đâu rồi?"

Vương Kình đương nhiên biết chuyện Lý Quả gần đây bị đuổi ra khỏi cửa hàng trân châu Hải Nguyệt Minh, cũng biết bởi vì cha vợ hắn, đông gia cửa hàng trân châu Hải Nguyệt Minh làm người bá đạo, công bố ra ngoài ai muốn thuê Lý Quả, chính là không nể mặt lão, dẫn đến Lý Quả bị thất nghiệp.

Về phần Lý Quả khi nào theo thương nhân nước ngoài gọi là Trại Phủ Đinh, làm tùy tùng của họ, Vương Kình ngược lại không rõ lắm.

"Ra ngoài lấy tiền, một hồi sẽ trở lại."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!