Chương 39: Sơn tự tống biệt

Từ khi suýt bị chết đuối, Triệu Khải Mô không đến trường huyện nghe giảng nữa, Lý Quả lúc đầu cứ tưởng Khải Mô bởi vì sinh bệnh, nên mới nghỉ học.

Bất quá Lý Quả vẫn rất nhanh chóng phát hiện ra dị thường.

Một trong số đó là đám người hầu đang bàn luận đề tài trở lại kinh thành, thứ hai là sách trong thư phòng Triệu Khải Mô bắt đầu được đóng gói thành từng hòm một.

Lúc này cách ngày Triệu Khải Mô hồi kinh chỉ còn hai ngày.

Lý Quả đứng ở trong thư phòng, nhìn từng cuốn sách bị chuyển xuống, được đánh số, xếp vào hòm, trong lòng cậu bất an, mơ hồ phát giác không ổn, biểu hiện trên mặt vài lần biến hóa, mờ mịt, bất an.

Triệu Khải Mô vốn đang ngồi viết thư, thấy Lý Quả tiến vào, gác bút xuống, thẳng thắn ngồi yên lặng chờ Lý Quả chất vấn.

"Khải Mô, sao lại bọc sách lại?"

Lý Quả lẩm bẩm hỏi.

"Phải vận chuyển về lại kinh thành."

Triệu Khải Mô bình thản đáp.

Khánh ca vốn đang đánh số cho sách, nghe hai người vấn đáp, liền ngừng động tác trong tay, bất an xoa hai tay lại với nhau.

"Nhưng ngươi ở đây, sao lại phải chở sách về kinh?"

Lý Quả tỏ ra rất kích động, vung tay, chỉ về phía đống rương chất chồng lên nhau.

Vẻ mặt Triệu Khải Mô vẫn không chút chập trùng, hắn nhẹ nhàng nói: "Ngươi có biết chuyện quan chức điều nhiệm ba năm không?"

Lý Quả sững sờ, vẻ mặt đầy ngạc nhiên. Cậu từ nhỏ đã lớn lên ngoài nha môn, quan chức lui tới vô số, cậu biết quan chức sẽ được cử theo nhiệm kỳ, nhiệm kỳ mãn thì sẽ rời đi, thật ra cũng có vài vị không đi mà định cư luôn ở nha phường, huống hồ Triệu Khải Mô xưa nay chưa từng đề cập tới chuyện cha hắn được bổ nhiệm theo nhiệm kỳ, hắn rồi sẽ rời đi, khiến người khác không cách nào nghĩ đến.

"Ngươi phải đi về?"

Lý Quả trong lòng bách vị tạp trần, mở to mắt nhìn Triệu Khải Mô, hai mắt thậm chí có mấy phần kinh hoảng, cậu hi vọng Triệu Khải Mô có thể lắc đầu phủ quyết, nhưng mà Triệu Khải Mô lại gật đầu.

"Ta cứ tưởng do ngươi ngã bệnh mới không cần đến trường…"

Viền mắt Lý Quả ửng đỏ, nói thêm chút nữa, cậu dường như liền muốn bật khóc.

Lúc này Khánh ca đi tới, ôm chầm lấy Lý Quả. Không ngờ Lý Quả lại đẩy mạnh Khánh ca ra, quay người chạy xuống lầu, lao đi rất nhanh.

"Công tử."

Khánh ca nhìn về phía Triệu Khải Mô, Triệu Khải Mô vùi đầu viết, tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

"Ai, đáng ra phải nói cho cậu ấy biết sớm một chút."

Khánh ca khổ sở trong lòng.

"Sớm muộn đều như nhau thôi."

Triệu Khải Mô gập thư lại, ngôn ngữ hờ hững.

Trong lòng Lý Quả cũng không biết là tức giận hay khổ sở, cậu chạy một mạch ra khỏi Triệu trạch, đi đến ngoài nha môn mới dừng bước lại, nghĩ tại sao mình muốn chạy, nhưng mà trong lòng rất khó chịu, rất buồn phiền. Dường như có một bàn tay bóp chặt trái tim cậu, từng trận đau đớn, cứ thế cậu chỉ có thể thông qua chạy trốn, định thoát khỏi tình trạng không thoải mái như thế này.

Cảm giác khó chịu này không cách nào nhịn được, Lý Quả là lần đầu tiên gặp phải, cậu còn quá nhỏ, thậm chí không hiểu vì sao lại thống khổ đến vậy.

Mệt mỏi lê bước chân về nhà, Lý Quả cắm đầu đi thẳng đến giường, Quả nương nhìn cậu hồn bay phách lạc trở về, ngay cả gọi cậu, cậu cũng không đáp lại.

Quả nương đi tới, kéo cái chăn đang chùm đầu nhi tử ra, hỏi: "Quả tử, làm sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!