Chương 38: Làm bạn bên cạnh giường

Bên trên xanh thẳm, bán trong suốt, để lọt ra chút ánh sáng, còn bên dưới đen kịt, sâu không lường được, nguy cơ bủa vây khắp chốn.

Thân thể Triệu Khải Mô chầm chậm chìm xuống, mái tóc dài của hắn tán ra trong làn nước, cổ áo mở rộng, bất kể là tóc tai hay quần áo, dường như đều có sinh mệnh, đang tự do hành động. Tứ chi Triệu Khải Mô không còn chút sức lực, hắn không có cách nào nhúc nhích, tựa lông chim, nhẹ nhàng rơi xuống, rơi vào vực sâu không đáy.

Ánh sáng trên đầu chiếu rọi ở bên trong nước, rực rỡ phản lên trên y phục, trên khuôn mặt hắn, đôi mắt đen láy không chút tâm tình, nhìn chăm chú vào chỗ phát ra ánh sáng.

Ánh sáng ngắn ngủi ảm đạm, một bóng người nhào vào trong nước, nhanh chóng trượt tới, đẩy ra dòng nước, đi về phía Triệu Khải Mô. Đó là một nam hài, cậu ấy chậm rãi tới gần, ở trong biển linh hoạt như một chú cá, ánh sáng chiếu lên nửa người cậu, khuôn mặt cậu, đó là một gương mặt đẹp, tựa hồ đang khẽ mỉm cười. Cậu duỗi ra một tay, từ từ vươn tới, Triệu Khải Mô thấy rõ trên cổ tay cậu buộc một sợi ngũ sắc, trên sợi dây đó còn rủ xuống một đồng xu nhỏ.

Triệu Khải Mô hơi nhếch khóe môi lên, mạch suy nghĩ chậm chạp của hắn bắt đầu hoạt động, Triệu Khải Mô nghĩ, mình biết cậu ấy.

Cái rơi vô tận bị ngưng hẳn, nam hài đỡ lấy eo Triệu Khải Mô, hai chân đạp lấy đà, đỡ Triệu Khải Mô dần dần trồi lên, Triệu Khải Mô càng ngày càng gần mặt biển, cũng càng lúc càng gần tia sáng chói mắt kia, rốt cục, trước mắt khắp nơi chỉ còn toàn màu trắng xoá.

Triệu Khải Mô từ trong giấc mộng tỉnh lại, mở mắt ra, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, đã là ban ngày. Hắn nhắm mắt lại, đưa tay đặt lên ngực, để cảm giác hồi hộp dần dần tiêu tan đi.

Mở mắt lần nữa, Triệu Khải Mô ngồi dậy, chầm chậm dựa vào trên giường, phát hiện một con chim trên cửa sổ đang kêu chiêm chiếp.

"Công tử, ngươi đã tỉnh rồi, công tử có đói không?"

Khánh ca cầm tới một cái áo, khoác lên trên vai Triệu Khải Mô. Triệu Khải Mô tóc tai bù xù, sắc mặt hơi tái nhợt, còn mang theo vẻ mệt mỏi ủ rũ do nằm lâu trên giường.

"Không đói."

Triệu Khải Mô mở miệng, nghiêng người dựa vào thành giường, mái tóc dài màu đen có vài sợi vương trên vành tai, cần cổ, gò má ưu mỹ tinh xảo, cực kỳ đẹp. Khánh ca đã miễn dịch, ngược lại mấy thị nữ vào phòng thu thập, không khỏi trộm liếc mắt nhìn qua.

Nỗi sợ chết đuối khiến cơ thể hư nhược, mệt mỏi, tâm thần bất an. Triệu Khải Mô nằm trên giường suốt hai ngày trời.

Khác với Lý Quả lớn lên ở vùng biển, Triệu Khải Mô không biết bơi, thậm chí trước khi đến xứ Mân, hắn còn chưa từng thấy biển. Không thể ra sức, cứ thế rơi vào đáy biển sâu thẳm, cảm giác sắp chết đầy tuyệt vọng, quá mức đáng sợ, tạm thời còn không có cách nào tiêu trừ.

Từ hôm suýt chết đuối, Triệu Khải Mô liền tạm nghỉ học, chỉ nằm ở trên giường đọc sách, giết thời gian.

Triệu phu nhân tiến vào, giúp Triệu Khải Mô kéo chăn, lót gối, Triệu Đề cử tiến vào, ngồi ở mép giường, vuốt mặt của con trai, sờ trán.

Chìm xuống biển rồi được cứu lên, có thể nói trở về từ cõi chết, trong lòng phu thê lão Triệu vẫn còn sợ hãi.

"Công tử, Quả tử đến."

Khánh ca dẫn Lý Quả đứng ở ngoài phòng ngủ, Lý Quả thấy phu thê lão Triệu ở đó, câu nệ đứng tại chỗ, không dám tiến vào.

"Hài tử, mau vào đi."

Triệu Đề cử vẫy tay, hắn vô cùng biết ơn tiểu tử hàng xóm này. Ngày xưa chỉ cảm thấy cậu là một hài tử nghịch ngợm mà hiếu học, nhưng không ngờ hài tử này còn có phẩm chất rất đáng quý như vậy.

"Đến đây đi."

Triệu phu nhân cũng mở miệng gọi vào.

Lý Quả lúc này mới chậm rì rì đi vào phòng ngủ, lúc trước cậu không có cơ hội tiến vào phòng ngủ Triệu Khải Mô, hai ngày qua đã đến vài lần.

"A Thiến, ngươi đi lấy chút trái cây, điểm tâm qua đây."

Triệu phu nhân sai nữ tỳ.

"Khánh ca, lấy ghế cho Lý Quả."

Triệu Đề cử sai thư đồng.

Ghế tựa đưa đến, đặt sát bên giường, Lý Quả ngồi xuống, nhìn Triệu Khải Mô, lại có chút ngại ngùng, không nói lời nào.

"Khải Mô, chiêu đãi bằng hữu cẩn thận nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!