Chương 36: Tiểu Triệu xa lánh, Hải đại ngư mắc cạn

Một ngày, Lý Quả rời giường, mặc vào quần áo, phát hiện quần của mình vậy mà ngắn lên hơn nửa đoạn, nguyên bản là quần dài, giờ mặc thành quần lửng, lộ ra hơn nửa cẳng chân.

Cái quần này đã mặc được hai năm, vải vóc không làm sao, sẽ không co lại, không thể nghi ngờ là Lý Quả đã cao lên.

Dù sao cũng là tiểu nhị cửa hàng bánh bao có tiếng ở thành đông, ăn mặc keo kiệt quá cũng không được, Quả nương đi vào tiệm vải mua khúc vải bố, làm cho Lý Quả hai cái quần mới, còn thừa lại viền vải ở góc, Quả nương đương nhiên không nỡ lãng phí, khâu cho Lý Quả và Quả Muội mỗi đứa một cái đầu tu (dây cột tóc).

Quần mới màu xanh lam, phẳng phiu, rất tôn màu da trắng của Lý Quả. Đầu cần thật dài, Quả nương còn hao tốn sức lực, đính hai hạt châu đỏ sậm ở hai đầu dây cho nó rủ xuống, nhìn đáng yêu, mới lạ.

Lý Quả tay chân thon dài, ngũ quan thanh tú, chẳng qua suốt ngày mặc quần áo cũ kỹ, che lấp vẻ mặt, thần thái của cậu.

Theo tuổi tác tăng dần, mái tóc luôn chải lệch của Lý Quả đã được chải lên ngay ngắn, dùng đầu tu chỉnh tề buộc lại. Đầu tu màu xanh lam, điểm hạt châu đỏ sậm, rơi xuống ở bên tai, trông rất đẹp mắt. Quê nhà thường khen Quả nương khéo sinh, sinh được hai hài tử xinh đẹp như thế. Đổi quần mới, đầu tu mới, Lý Quả từ trong đống quần áo lấy ra một cái áo màu trắng đuôi ngắn. Thay đổi thỏa đáng, Lý Quả đi nhà bếp soi ở vại nước, gật gù tự đắc, Lý gia tổ truyền thích chưng diện.

Hai năm qua, Lý Quả cần cù chăm chỉ làm việc ở cửa hàng bánh bao, lại thêm tuổi còn nhỏ, tiền công không ít, còn có thể đọc, viết, nghiễm nhiên trở thành hài tử nhà người ta trong lòng mấy hộ nghèo ngoài nha môn.

Loại chuyển biến này, lặng yên không một tiếng động phát sinh.

Cứ thế có lúc, Lý Quả đi chợ mua thịt cho Ngô xú đầu, Ngô xú đầu còn cắt ra thêm chút nữa cho cậu, mỗi khi như vậy, lão bà Ngô xú đầu lại lén nhéo cánh tay hắn. Kỳ thực cũng không phải Ngô xú đầu còn nhớ nhung gì tới Quả nương, chỉ tại hắn sinh ra đều là nữ nhi, không được nhi tử nào, thấy Lý Quả trắng trẻo, lại thông tuệ chịu khó, trong lòng hắn yêu thích.

Dần dà biệt hiệu "Quả Tặc Nhi" dần biến mất, chỉ có Khải Mô tình cờ vẫn gọi cậu như thế. Triệu Khải Mô sẽ dùng thổ ngữ nói ra ba chữ này, mang theo khẩu âm kinh thành, vì vậy danh xưng này thoát ra từ miệng Khải Mô, liền mang theo mấy phần sắc thái thân mật khó giải thích được.

Ban đêm từ cửa hàng bánh bao về nhà, Lý Quả đều sẽ đi Triệu trạch, Khánh ca vẫn dạy cậu đọc viết, Khải Mô vẫn phê sửa bài tập cho cậu.

Chỉ là lời phê điểm màu đỏ, đã từ "Bính" lên "Ất", thi thoảng còn có thể được "Giáp".

Mỗi khi được giáp, Triệu Khải Mô sẽ thưởng giấy bút cho Lý Quả, tiểu lão sư Khải Mô cũng là thưởng phạt phân minh.

Sau khi Lý Quả cùng chủ nhân Triệu trạch, người hầu quen biết, ngay cả sự ghét bỏ của Triệu phu nhân đối với Lý Quả cũng có giảm bớt. Dù sao ở xứ Mân ba năm, Triệu phu nhân cũng coi như là nhìn Lý Quả lớn lên, Lý Quả dẫu gì vẫn được cái mặt.

Tối nay đến Triệu trạch, còn chưa tiến vào thư phòng của Khải Mô, đã nghe thấy trong thư phòng có tiếng nói chuyện, là Tiểu Tôn đến.

Nghe Khánh ca nói đại khảo ở trường huyện sắp tới, xem ra Tiểu Tôn lại đến tìm nhờ Khải Mô cứu giúp.

Lý Quả đứng ở ngoài cửa, nghe Khải Mô cùng Tiểu Tôn giảng giải sự khác biệt của thơ phú: "Thi duyên tình nhi khởi mị, phú thể vật nhi lưu lượng " (thơ biểu đạt tình cảm, hoa lệ mà tinh tế; phú miêu tả sự vật, rõ ràng mà sáng tỏ).

Rất nhiều lời Triệu Khải Mô, Lý Quả nghe không hiểu, thấy Tiểu Tôn cũng chỉ ngơ ngẩn gật đầu, chỉ sợ cũng không hiểu nổi ba phần mười ý.

"Khánh ca, đang nói gì thế?"

Lý Quả nhỏ giọng hỏi Khánh ca.

"Ngươi không cần phải hiểu."

"Khánh ca cũng không hiểu đi."

Lý Quả liếc nhìn Khánh ca một cái. Gần đây cậu cảm thấy trình độ văn hóa của mình đã đuổi kịp Khánh ca. Quả thật, chữ Khánh ca có thể dạy Lý Quả không còn nhiều.

"Quả Tặc Nhi, ngươi đứng ở ngoài cửa nói thầm cái gì đấy."

Đừng tưởng rằng nói nhỏ, không ngờ Triệu Khải Mô tai thính mắt tinh vẫn nghe thấy.

"Không có gì, Khải Mô, ta đi viết chữ đây."

Lý Quả sợ mình ảnh hưởng đến Khải Mô dạy học, huống hồ nghe Khánh ca nói, giáo quan trường huyện rất đáng sợ, học trò thành tích kém, có thể bị đánh đòn, vẫn là nghĩ cho cái mông da mỏng thịt mềm của Tiểu Tôn đi.

"Quả tử, gần đây nghe Khải Mô nói, ngươi thường được phê "Giáp", tiến bộ rất nhiều."

Giọng của Tiểu Tôn từ trong phòng truyền ra.

"Đó là đương nhiên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!