Chương 34: Lịch sử đen tối của Khải Mô, chiêu hồn nơi Dương đảo

Ngày thứ hai sau trận ẩu đả, Vương Kình quả nhiên bẩm báo cho trường huyện, Triệu Khải Mô bị ghi tội, đồng thời học trí trưởng báo cáo cho gia tôn.

Lão Triệu hạ ban về nhà, thu được một phong thư do bộc dịch ở trường huyện đưa tới, học trí sinh trưởng ở trong thư viết rõ Triệu Khải Mô đánh nhau vào đêm nguyên tiêu, đả thương Vương Kình, nhi tử của cự thương thành đông, Vương gia tố đến trường huyện.

Lão Triệu phẫn nộ vỗ bàn, thét gọi Triệu Khải Mô vào thư phòng răn dạy. Triệu Cường thấy lão Triệu tay cầm thước, ngôn từ kịch liệt, nhanh chóng đi bẩm báo cho Triệu phu nhân.

"Một mình đi Ngõa Tứ cũng thôi đi, lại còn bẻ gãy cánh tay người khác!"

Triệu cha huơ thước, dáng vẻ hung ác, đang bị Triệu Phác ôm eo ếch, Triệu Phác khuyên nhủ:

"Lục công hãy nghe công tử biện hộ, Vương Kình kia là bá vương trong thành, có tiếng ác ôn."

Triệu Khải Mô đứng bất động như núi, căn bản không có ý định trốn tránh."Tiểu chủy tắc đãi si, đại trượng tắc đào " (đánh nhẹ thì chịu, đánh mạnh thì bỏ trốn), kỹ xảo chịu đòn Triệu Khải Mô đều hiểu, đừng thấy Triệu cha giương nanh múa vuốt, Triệu Khải Mô ngày xưa từng bị đánh, chẳng qua là bị thẻ tay thôi.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Triệu phu nhân tới rồi, vừa vặn nhìn thấy một màn căng thẳng này.

"Tự nàng nhìn xem đi."

Lão Triệu đưa thư cho Triệu phu nhân, trong lời nói mang theo oán giận.

Mỗi khi lão Triệu quản giáo Triệu Khải Mô, Triệu phu nhân đều sẽ can ngăn. Trong mắt Triệu phu nhân, Khải Mô là hài tử tốt nhất trên đời này.

"Sai Triệu Phác mang phần hậu lễ, đến bồi tội cho nhi tử thương gia kia là xong, học quan cũng đâu có nói muốn phạt."

Triệu phu nhân xem xong thư, trong lòng mặc dù giật mình Khải Mô sẽ đánh nhau với người khác, nhưng cũng không cảm thấy đây là chuyện lớn gì. Theo thư thì, là hài tử tên Vương Kình kia ức hiếp vũ cơ, đánh Tiểu Tôn, Khải Mô mới đả thương Vương Kình.

"Học quan chưa nói muốn phạt, nhưng ta muốn phạt. Đưa tay ra đây."

Lão Triệu nắm thước, thúc giục nhi tử. Triệu Khải Mô nghiêm chỉnh nhấc cánh tay trái lên, bàn tay ngửa lên trên.

"Có gì cần biện bạch không?"

Lão Triệu hỏi.

"Một mình đi tới Ngõa Tứ, đả thương Vương Kình, đều là sự thực."

Triệu Khải Mô thản nhiên nhận hai lỗi này.

"Có điều Vương Kình dây dưa không dứt, con bất đắc dĩ mới đả thương hắn."

Triệu Khải Mô không nói ra chuyện mình vì Lý Quả mới đánh nhau cùng Vương Kình.

"Quân tử có việc nên làm có việc không nên làm, ngày xưa đã nói bao nhiêu lần rồi, không cho đánh nhau ẩu đả. Ngươi sai Khánh ca hồi trạch bẩm báo, gọi người qua giải vây thì liền không có chuyện như thế rồi."

Phương pháp của Triệu cha, hẳn là một biện pháp giải quyết tốt, thế nhưng Triệu Khải Mô dẫu sao máu nóng lên rồi.

"Có biết sai ở đâu không?"

"Đã biết."

Triệu Khải Mô cúi đầu.

Lão Triệu kéo tay qua, "ba ba" dùng thước đánh mạnh hai cái.

"Đánh nhẹ chút."

Triệu phu nhân không nhìn nổi, sốt ruột đi tới nhìn bàn tay của Triệu Khải Mô, bị đánh sưng tấy. Triệu phu nhân oán giận liếc mắt trừng lão Triệu một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!