Chương 33: Cẩn Nương, tầm mắt từ cửa sổ

"Khải Mô, ngươi chảy máu."

Lý Quả vội vàng qua bảo Triệu Khải Mô há miệng, cậu cẩn thận quan sát, phát hiện hắn do chịu một quyền của Tử cá kình, làm răng cắn xuống rách môi chảy máu, may mắn vết rách không lớn.

"Không có chuyện gì." Triệu Khải Mô gỡ bàn tay đang sờ lên mặt mình của Lý Quả.

"Triệu Khải Mô, ngươi chớ đắc ý, trong học quy quy định cấm sinh đồ ẩu đả, tổn hại thân thể người khác sẽ bị phạt thế nào đấy? Tiểu Tôn, ngươi thuộc chứ."

Vương Kình cười gằn, Phan Hầu đi qua muốn nâng hắn dậy, bị hắn hất tay từ chối.

Nghe nhắc đến học quy, mặt Tiểu Tôn lập tức trắng xanh, ban nãy hắn đánh nhau, đã quên béng mất vụ học quy rồi.

Học quy có ghi rõ, phàm là sinh đồ ẩu đả (vô luận ở trong trường hay ngoài trường), bị phạt gậy (đánh một trận), cũng lệnh học trí trưởng báo cho gia trưởng biết.

Vương Kình bị đuổi khỏi trường đã một thời gian dài, hắn vẫn còn nhớ rõ học quy như thế, chính là bởi trước đây hắn nhiều lần phạm phải.

Triệu Khải Mô cảm thấy có người cầm tay hắn, quay đầu lại nhìn thì thấy là Lý Quả, vẻ mặt Lý Quả đầy lo lắng. Triệu Khải Mô ngược lại rất hờ hững, trước khi đánh nhau hắn đã biết trước phải lãnh hậu quả gì rồi.

"Các ngươi chờ bị phạt đi."

Thời điểm Vương Kình nói lời này, hắn còn chỉ tay về phía Tôn Tề Dân và Triệu Khải Mô.

"Ta thấy không hẳn sẽ vậy."

Một giọng thanh lãnh vang lên, là giọng nữ. Hóa ra tiểu công tử luôn làm bạn bên cạnh vũ cơ lại là nữ tử, đóng giả là nam. Bởi vì dáng người khá cao, lại không có thái độ e thẹn của nữ nhi gia, không mở miệng ra, thực sự khó mà phân biệt nam nữ.

"Ẩu đả là một chuyện, trừng phạt hương bá ác ôn (kẻ xấu ở thôn xóm) lại là một chuyện khác, chỉ cần nói rõ nguyên do, học quan không đến nỗi không phân được thiện ác."

Lời nữ tử vừa nói ra, Phiên Oa liền nhổ nước bọt xuống, tựa hồ vô cùng xem thường.

Ngõa Tứ nam nữ hỗn tạp, ở đây có không ít nữ nhân vây xem, có điều đều là bình dân. Nữ tử giả nam này, thoạt nhìn không quá mười lăm, mười sáu tuổi, khí chất lời nói không tầm thường, nghĩ hẳn cũng có chút địa vị.

"Lão tử nói chuyện, ngươi là yêu nhân bất nam bất nữ, đi ra chõ miệng vào, còn không biết xấu hổ."

Vương Kình tức giận, từ trước đến giờ hắn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, huống hồ đối mặt lại là một nữ nhân.

"Miệng ngươi sạch sẽ chút."

Tôn Tề Dân không quen nhất chính là sỉ nhục nữ nhân, huống chi lời nói của nữ tử này, không phải không có lý, kiến thức không hề thua kém hơn nam tử.

"Nguyên tiêu xuất hành, nữ trang có nhiều bất tiện, bất đắc dĩ phải làm vậy, ta vô ý mạo phạm mọi người."

Bị nhục mạ, nữ tử vẫn cư xử đúng mực.

"Ta chẳng qua chỉ là gia quyến của Đô Tuần kiểm, ở trước mặt vị công tử ca đại hải thương này, xác thực không có chỗ để nói chuyện."

Thời điểm nữ tử lên tiếng, khóe miệng hơi cong lên, rõ ràng tỏ vẻ châm chọc.

Lời nói và cử chi của nữ tử, không hiểu sao lại khiến Tôn Tề Dân cảm thấy yêu thích, Tôn Tề Dân gật đầu không ngừng.

Đô Tuần kiểm, chức quan không lớn, nhưng là đầu lĩnh tuần sát phụ trách ngoài khơi, trong tay còn có binh.

Vương Kình líu lưỡi, phẫn nộ đứng dậy, kêu Phiên Oa cùng Hầu Phan rời đi.

Thương không bằng quan, thương không bằng quan, nhịn.

"Khải Mô, sao Tử cá kình lại đi thế?"

Lý Quả không rõ, hỏi Khải Mô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!