Lễ nguyên tiêu, Lý Quả tan ca xong, lập tức chạy đến Triệu trạch tìm Khải Mô.
Ngày hôm trước, Tiểu Tôn hẹn nhóm cậu đi chơi nguyên tiêu ở Ngõa Tứ thành đông, ngắm đèn lồng, xem các loại biểu diễn.
Lão Triệu gia phong nghiêm cẩn, đến xứ Mân ba năm, Ngõa Tứ một lần cũng chưa đi qua. Lần này, cũng không biết là làm sao lại được lão Triệu cho phép.
Lý Quả đến Triệu trạch, Tiểu Tôn đã có mặt, thư đồng A Hà đứng bên cạnh. Tiểu Tôn nói, bên kia hỗn loạn lắm Triệu Khải Mô đừng ăn mặc quá xa hoa, cẩn thận dễ bị cướp.
"Nếu là sợ gặp phải kẻ xấu, ta gọi thêm mấy người hầu tuỳ tùng theo cùng."
Triệu Khải Mô nói.
"Người càng ít mới tốt, chen chúc lắm, một đám người đi cùng không có cách nào chơi đâu."
Tiểu Tôn chia sẻ kinh nghiệm, nguyên tiêu mấy năm trước cũng mang nhiều tùy tùng theo, người đông thế mạnh, bất đắc dĩ dòng người như nước lũ, cắt đứt vài sóng, cả buổi chỉ tìm người, lãng phí bao nhiêu thời gian.
Năm người xuất phát, A Hà cùng Khánh ca đốt đèn đi ở trước, Lý Quả, Khải Mô, Tiểu Tôn ở phía sau, cả nhóm người cười nói, đi tới thành đông.
Nguyên tiêu, muốn ngắm đèn lồng thì chỗ nào cũng có đèn, chẳng qua ở nha phường với ngoài nha môn cửa hàng ít ỏi, tuy cũng treo không ít đèn, song vẫn kém xa thành đông. Thành đông cửa hàng san sát, các thương nhân nguyên tiêu vì mời chào làm ăn, mua đèn màu từ nước ngoài về, nhiều loại kỳ lạ, đặc biệt mới mẻ thú vị.
Nguyên tiêu đi ngắm đèn lồng, mà không chỉ ngắm đèn lồng, còn cả ngắm người.
Lúc này, Lạc Cơ phố treo đủ loại đèn lớn nhỏ, khiến cả con đường đỏ bừng ánh đến, dòng người như nước chảy, tựa hồ người dân của cả thành đêm nay đều tụ tập ở đây.
Nguyên tiêu ở nơi đây so với kinh thành, từ số dân tham dự lẫn khí thế đều kém hơn rất nhiều, Triệu Khải Mô kiến thức rộng rãi, bất giác thấy hứng thú, nghĩ nguyên tiêu không nằm ngoài như vậy.
Hắn tương đối tò mò về Ngõa Tứ nơi đây.
Kinh thành có các loại Ngõa Tứ, thời điểm Triệu Khải Mô ở kinh thành, từng cùng các bằng hữu đi dạo, thổi kéo đàn hát, đô vật, xiếc, không gì không có. Nơi như thế này, sĩ thứ nam nữ hỗn tạp, tập trung tụ tập, không kiêng kỵ gì cả. Dưới cái nhìn của Triệu cha, là nơi phóng đãng bất kham.
Có thể là nơi như thế này không bị ràng buộc, ung dung tự tại, Triệu Khải Mô ngày thường bị quản thúc chặt, mặt ngoài nhìn thuận theo, nội tâm lại tự có suy nghĩ riêng của mình.
"Mau tới đây, đi vào từ nơi này là tới."
Tiểu Tôn sinh ra trong gia đình thương nhân, trong cuộc sống không để ý nhiều đến quy củ phải tuân thủ như vậy, nhìn hắn bộ dáng sành sõi, hiển nhiên đã đến Ngõa Tứ qua vài lần.
Sóng vai nối gót, Tiểu Tôn thấp người, cơ hồ bị dòng người nhấn chìm nghỉm, hắn dùng lực vẫy tay, kêu lớn: "Mau vào đi."
Năm người, không giống như là đi phía trước, càng giống như bị người khác đẩy tới, theo dòng người, chen vào Ngõa Tứ.
Vị trí Ngõa Tứ, khác với phố chính, không có kiến trúc cao to nguy nga, nhà dân lẻ tẻ, cửa hàng thì tụ chặt tại một chỗ, cũng có rải rác vài cái lều gỗ, vô luận nơi nào, cũng toàn người là người.
"Đó là lều chim ngói."
Tiểu Tôn chỉ ngón tay về phía một cái lều, trên lều cao, một nghệ nhân xiếc đang biểu diễn, dưới lều không còn chỗ ngồi.
Tiểu Tôn không có hứng thú đối với vũ cơ trang điểm xinh đẹp, khúc nghệ thuyết xướng đối với hắn mà nói vô cùng vô vị, hắn chỉ thích xem xiếc tạp kỹ.
Hai thư đồng giúp công tử nhà mình quan sát tìm vị trí, có điều ba tầng bên trong, hay ba tầng ở ngoài, căn bản đều không còn chỗ đặt chân.
"Vậy qua trà lâu ngồi đi, chúng ta lên trên ngồi."
Triệu Khải Mô không thích cảnh chen lấn xô đẩy, thỉnh thoảng có người va vào hắn, đụng phải hắn, mùi xung quanh ngửi cũng không thoải mái.
"Tiểu Tôn, chúng ta qua đó tìm vị trí nghỉ chân đi."
Lý Quả từng tới Ngõa Tứ, chẳng qua cậu toàn đi ban ngày, đây vẫn là lần đầu tiên buổi tối tới đây, so với ban ngày còn náo nhiệt hơn.
Tôn Tề Dân có mấy phần không muốn, bất đắc dĩ đến trễ, khán giả trước lều chim ngói đã chật ních, chỉ có thể lùi lại mà tìm cách khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!