Chương 31: Trong tiếng pháo lại thêm một tuổi

Sáng sớm, đi chợ sau nha phường, tìm tới vị đại hán bán hoa kia, đại hán quả nhiên mang đến một mầm cây nhỏ xíu, được trồng trong chậu gốm thô. Hoa non rất nhỏ, chậu hoa cũng rất nhỏ, Lý Quả dùng một tay cầm chậu hoa, nói lời cảm ơn với đại hán.

"Chăm sóc kỹ, đừng để nó chết. Nhớ tưới nước trừ sâu, trời lạnh thì chuyển vào trong phòng, hôm nào nóng thì phải che nắng…" Đại hán bán hoa cằn nhằn nói liên miên cả một đống lời dặn dò.

"Nương của ta ơi, đây là ngươi đang tặng hoa, hay là gả khuê nữ vậy."

Quầy hàng của thư sinh bần hàn vẫn đặt cạnh đại hán bán hoa, miệng hắn vẫn luôn độc địa như thế, đại hán bán hoa thô bạo như vậy, lại không đánh hắn trận nào, cũng thật khó hiểu.

"Ngươi là tên thư sinh nghèo kiết hủ lậu thì biết cái gì, hoa này dễ chết, ở miền nam mùa đông còn đỡ đấy, chứ đến phương bắc, còn phải làm hẳn cái phòng ấm cơ."

Đại hán bán hoa lại tằng tằng giải thích.

Thư sinh nghèo khịt mũi coi thường, nhìn Lý Quả ngoan ngoãn đứng nghe đại hán lải nhải, nói: "Hài tử, đi nhanh đi, lát nữa hắn còn muốn nhắc ngươi chuyện bón phân, đổi chậu đấy."

Nhìn Lý Quả đi xa, thư sinh quay đầu sang đại hán nói: "Sở manh tử, ngươi thu nó mười văn cũng được, đêm giao thừa có thể mua chút rượu nóng uống tạm."

Đại hán bán hoa không cho là đúng, vỗ ngực nói: "Lão tử còn thiếu mười văn này hả!"

"Phải phải, buổi tối đừng có mà đến chỗ ta đòi rượu uống."

Thư sinh nghèo không tiếp tục để ý, đi ra sau giá gỗ, chỉnh ngay lại đôi câu đối bị gió thổi lệch. Thư sinh dáng người gầy gò, áo choàng rộng lớn ở trong gió lay động, rất có vài phần tiên phong đạo cốt.

Lý Quả ở thư tứ (hiệu sách) mua được một quyển Đường nhân truyền kỳ, cộng với có được một gốc non hoa Tử bào ở chợ sau nha phường. Cậu hài lòng, mang theo vật phẩm đi tới Triệu trạch.

Lý Quả thường lui tới Triệu trạch, người hầu ở đây đều biết Lý Quả, không chỉ không ngăn cậu, còn có thể nói cười hỏi han: "Tìm Khánh ca hả?"

"Công tử cùng Triệu công ra ngoài, Khánh ca cũng đi theo, Quả Tặc Nhi, có chuyện gì không?"

Triệu Cường đang cắt tỉa hoa cỏ ở trong sân, nhìn thấy Lý Quả, cũng nói cho cậu hay.

Lý Quả ở Triệu trạch không chỉ là khách quen, bọn người hầu nắm rõ thân thế cậu như lòng bàn tay, cũng biết đứa bé này cùng công tử gia bọn họ có giao tình tốt.

Khánh ca không ở đây, theo Triệu Khải Mô ra ngoài.

Rất nhiều ngày chưa thấy Triệu Khải Mô, lần này cố ý lại đây, không nghĩ vẫn hụt mất, tâm lý không khỏi ủ rũ.

"Nhờ ngươi một việc, chuyển gốc hoa này cho Khải Mô, quyển sách này cho Khánh ca."

Triệu Cường xoa tay một chút, tiếp nhận hai món đồ.

"Được rồi, chờ công tử bọn họ trở về."

Giao xong đồ vật, Lý Quả rời đi.

Hôm nay giao thừa, ngày mai mồng một tết, cũng là ngày quan trọng, Triệu Khải Mô sẽ cùng lão Triệu đi ra ngoài bái phỏng, hoặc là ở nhà tiếp đón khách nhân, nói chung rất bận. Hài tử gia đình giàu có, từ rất sớm đã được học tiếp đón người khác, thấy nhiều cảnh tượng hoành tráng, hào môn khách quý.

Hai hài tử Triệu Khải Mô cùng Lý Quả sẽ có quỹ đạo cuộc sống khác nhau, cũng ngày càng xa.

Lý Quả sắp mười ba tuổi, còn chưa thật sự ý thức được vấn đề này. Chẳng qua chỉ cảm thấy không thấy được Triệu Khải Mô, tâm lý có chút ủ rũ.

Lễ mừng năm mới của Quả gia, xếp đầy một bàn nhỏ, có cá có thịt có bột mì, hai khay rau quả.

Phong phú như vậy, đây là tình cảnh mà chỉ khi Quả cha Lý Nhị Côn còn ở nhà mới có được.

Trên đầu Quả Muội buộc dây đỏ, màu đỏ tươi, trên dây còn thêu hai con thỏ trắng. Quả Muội da dẻ trắng mịn, tóc đen nhánh, lại buộc dây đỏ tươi như vậy, đặc biệt xinh xắn, linh khí.

Tuy còn bé, song thiên tính là thích chưng diện, từ lúc Quả nương buộc dây đỏ trên tóc bé, Quả Muội có lúc sẽ chạy đến trong phòng bếp, soi vào vại nước, chăm chú nhìn bóng mình dưới nước.

Ăn tết, quần áo của Quả Muội đều là đồ mới. Quả nương kéo vải, tự tay may. Hồng y, bên trong màu đen, quý khí đoan trang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!