Chương 28: Có thể đắp, có thể ăn

Quai hàm bên trái Lý Quả huyết ứ lại, bầm lên, Quả nương hỏi do đâu bị thương, Lý Quả nói mình không cẩn thận, va vào góc tủ.

Ban đầu Lý Quả cũng không coi là chuyện đáng kể, cậu da dày thịt béo, nghĩ vết bầm sẽ nhanh tan thôi.

Đi cửa hàng bánh bao làm việc, Vũ đầu to hỏi cậu: "Quả tử, ai véo ngươi thành như vậy, ra tay nặng thế." Lý Quả hồi; "Bị chó cắn."

Bị con chó điên mặc hỉ phục, nhào tới hả miệng đả thương người.

Buổi tối đi Triệu trạch, đưa bài tập cho Khánh ca, Khánh ca kinh ngạc hỏi: "Quả Tặc Nhi, trên mặt ngươi bị thương, có chuyện gì xảy ra à?"

"Còn chưa biến mất hả?"

Lý Quả hạ đuôi mắt xuống, dáng vẻ ỉu xìu.

"Thật là nghiêm trọng, ngươi xem đi."

Khánh ca lấy gương cho Lý Quả xem.

Dưới ánh đèn màu da cam, vẫn có thể thấy được vị trí dưới mang tai ứ huyết một cục. Lý Quả da dẻ trắng trẻo, ban ngày nhìn càng rõ hơn, cũng khó trách ban ngày ở cửa hàng bánh bao, không ngừng có người hỏi.

"Chẳng trách sờ vào còn thấy đau."

Lý Quả che má, thần sắc ủ rũ.

Chỉ là véo một cái, phải ra tay ác độc, mới có thể lưu lại vết thương rõ ràng như vậy.

"Làm sao vậy?"

Triệu Khải Mô đứng ở cửa, thò người vào. Hắn đi ngang qua, tình cờ thấy Lý Quả đang soi gương, Khánh ca còn vây ở một bên.

"Không có chuyện gì." Lý Quả trả gương lại cho Khánh ca, làm bộ không có chuyện gì.

"Ta xem sao."

Vừa nãy Lý Quả rõ ràng nghiêng mặt soi gương, còn lấy ngón tay sờ mặt, nghe lời đoán ý, rõ ràng có việc.

Triệu Khải Mô dừng lại trước mặt Lý Quả, lập tức phát hiện vết bầm bên quai hàm bên trái, hắn sợ nhìn không thấy rõ, còn đưa sát nến tới để xem.

Vết bầm kia to như quả trứng, tím đen, càng vào trung tâm, màu sắc càng đậm, còn có mấy điểm đỏ sậm chen lẫn, nhìn rất kinh tâm.

"Ai đánh ngươi?"

Triệu Khải Mô thả cằm Lý Quả xuống, ngồi xuống sát bên bàn học.

"Ngón tay véo, không phải đánh."

Lý Quả hạ mí mắt xuống, nhìn tay mình.

Có lần cậu cảm thấy bản thân thật đáng ghét, không làm người ta yêu thích, sau đó liền cảm thấy không hề gì, ngươi không thích ta, ta cũng không thích ngươi thôi. Thế nhưng, bởi gặp phải hành vi và ngôn từ ác độc, Lý Quả khó tránh khỏi cảm thấy vô cùng oan ức, khổ sở trong lòng.

"Khánh ca, ngươi đi nhà bếp, bảo đầu bếp luộc ba quả trứng gà, luộc xong, ngươi bưng lên đây."

Giọng Triệu Khải Mô không một gợn sóng, chỉ bảo luộc trứng gà, cũng chưa nói muốn làm gì. Triệu Khải Mô chưa từng thấy tay véo có thể tạo thành vết bầm nghiêm trọng như thế, ngược lại từng thấy qua có mấy nhà đánh người hầu, ra tay tàn nhẫn, đánh cho cánh tay cẳng chân đều bầm đen, tương tự với vết thương trên mặt Lý Quả.

Khánh ca biết công dụng của trứng gà, lập tức đi xuống lầu.

"Đánh nhau với người khác?"

Triệu Khải Mô hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!