Chương 24: Tên đi học Lý Nam Quất

Đường phố thành tây, náo nhiệt kém xa thành đông, từ lúc thân với A Thất, Lý Quả thỉnh thoảng lại chạy tới thành đông. Cậu có lúc đến cửa hàng đồ sứ Khương gia trước miếu thờ chơi đùa, có lúc là đi dạo loanh quanh mấy phố lớn ở thành đông.

Cửa hàng đồ sứ Khương gia, không muốn một tiểu oa nhi mười hai tuổi, dù sao tuyển tiểu nhị cần thiết còn vận chuyển được vật nặng, có thể gồng gánh. Lại nói đứa nhỏ tính tình hấp tấp, sơ ý làm rơi vỡ vật phẩm không nói, mà cũng chẳng biết cách chiêu đãi quý khách.

Hài tử như Lý Quả, nhàn rỗi quá mức, ở trong cửa hàng đồ sứ, xem người ta làm sao bàn chuyện làm ăn, ký văn khế, nhưng đáng tiếc cậu là một người nửa mù chữ, cũng chỉ học được chút da lông bên ngoài.

Thành đông phố làm ăn phát triển, mặt hàng lại đa dạng, Lý Quả đi quan sát, xem người khác giao dịch, nghe người khác rao hàng.

Ngày hè, chỉ trên phố lớn ở thành đông đã có bốn, năm tiểu thương bán hương ẩm tử (một loại thức uống), đặc biệt hiệu nằm trước Ngọc Trai lâu là làm ăn tốt nhất.

Ngọc Trai lâu, là tửu quán do một cự phú thành đông xây dựng, nguy nga xa hoa, trở thành cảnh hoành tráng ở thành đông. Lâu này phía trước rộng rãi, ở đường đối diện còn có cây cối xum xuê, râm mát vô cùng. Ngày hè có vô số người tụ tập đấy tránh nóng, đưa tới đông đảo tiểu thương.

Hương ẩm tử trước Ngọc Trai lâu bán đủ các loại nước trái cây ướp lạnh, dù khách muốn là nước mật ong, nước dương mai, nước dưa hấu, tất cả đều có.

Loại hàng này, xưa nay Lý Quả tiêu phí không nổi, cậu mà khát thì sẽ uống nước giếng. Ngày hè, nước giếng cũng rất mát, giải nhiệt được.

Nhưng mà mấy quán nước này làm ăn tốt đến mức ngỡ ngàng không nói được thành lời, Lý Quả mấy ngày liên tục đứng dưới ô trúc của người ta quan sát, còn từng qua hỏi người ta có muốn thuê tiểu nhị hay không.

Đương nhiên là không muốn rồi, mỗi nhà có một cách pha chế thức uống khác nhau, đương nhiên không chịu truyền ra ngoài.

Nếu như thực sự lại không tìm được việc, Lý Quả chỉ có thể đến hỗ trợ cho tửu lâu của đại bá Lý Đại Côn, đây là chuyện khiến cậu thật chán nản.

Thức uống thì không biết pha chế, nhưng ngày hè đi bán mấy quả dưa hấu cũng không phải việc khó, chẳng qua kiếm được rất ít tiền.

Suy nghĩ lung tung về mấy việc này, Lý Quả đi về hướng đại môn ở thành đông, ra khỏi cửa thành đi tới cảng biển.

Quả nương đang nấu cơm trong nhà bếp cạnh kho hàng của Tôn gia, chuẩn bị đồ ăn cho nhóm phu khuân vác vận chuyển hàng ở bến tàu.

Những phu khuân vác ở cảng biển, ai nấy đều tuổi trẻ cường tráng, dễ dàng khiêng cả một bao tải hàng hóa to.

Lý Quả tiến vào nhà bếp, nhìn thấy Quả Muội đang nhặt rau, liền đi qua hỗ trợ. Quả nương đang nấu nước trước bếp, thấy Lý Quả lại đây, cũng chỉ đảo mắt qua nhìn một cái, liền an tâm làm việc tiếp.

Đứa nhỏ này hiểu chuyện lại chịu khó, Quả nương vẫn thấy yên tâm.

"Ta đã hỏi Liễu trướng phòng có việc nào cho ngươi không, Liễu trướng phòng bảo là phải biết chữ."

Quả nương thêm củi vào bếp, lời nói bằng phẳng.

"Nương không có năng lực cho ngươi đi học, nếu không ngươi thông minh như vậy, sao có thể thua kém hài tử nhà người khác được."

Lý Quả im lặng nghe, bỏ chỗ rau đã lặt sạch vào trong rổ.

Tại thành đông, Lý Quả hỏi qua rất nhiều cửa hàng, bất kể là bán gốm sứ, bán trân châu, bán lá trà, bán tơ lụa hay hương liệu, đều đòi tiểu nhị phải biết chữ.

Thân là dân đen, cũng chỉ có thể kiếm sống bằng các nghề như chạy phòng, kiệu phu, gia nô, thủy thủ, thợ lò.

"Nương, ta muốn đi theo A Thông đào hàu, một ngày cũng được không ít tiền."

Lý Quả không phải lần đầu đề cập tới chuyện này.

"Vậy không được, quá khổ rồi, đào đến tay chân bật cả máu, trời chưa sáng đã phải bắt đầu làm việc, đến mặt trời lặn mới có thể nghỉ ngơi, ăn uống cũng không tiện, gió biển lại lớn như vậy."

Quả nương cảm thấy cuộc sống này miễn cưỡng có thể vượt qua được, nàng là con gái của ngư dân, đương nhiên biết kiếm sống ở ven biển vất vả cỡ nào, nàng không nỡ để nhi tử còn nhỏ như vậy đã phải chịu khổ rồi.

Nghe nương lần thứ hai không đồng ý, Lý Quả không nói gì nữa, đúng là việc làm có phần cực nhọc.

Chạng vạng, Lý Quả mang Quả Muội về nhà, đun nước dự định nấu cháo, phát hiện hũ gạo cạn thấy đáy.

Lý Quả lôi bình tiền từ dưới gầm giường ra, lấy bốn mươi, năm mươi đồng tiền, dự định ra cửa hàng mua gạo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!