Chương 23: Nó chưa từng đắc tội ngươi, ngươi ăn nó làm gì

Ngày hè, Lý Quả lên nóc nhà thay đổi tấm gỗ che chắn, cậu liếc mắt cái liền phát hiện cửa sổ luôn đóng chặt của phòng ngủ Triệu Khải Mô đã mở ra. Rất lâu cậu không lên nóc nhà, cũng không trèo tường, cũng đã lâu không qua gặp Triệu Khải Mô.

Nghĩ tới bộ dáng ngạo mạn không để ý ai khác của hắn, lần ở lò rồng bên sườn núi gặp phải, cũng hờ hững như vậy, Lý Quả không khỏi tức giận.

Đã lâu rồi song vẫn còn có chút buồn bực, chính mình rõ ràng không đắc tội gì với hắn, đột nhiên lại không làm bằng hữu nữa.

Không làm thì không làm, ai thèm chứ.

Dùng dây thừng kéo tấm gỗ mới sát theo mái hiên lên, Lý Quả dùng sức kéo, chuyển tới nóc nhà. Một mình cậu, cũng không có ai giúp đỡ, chỉ có thể tự mình xoay sở.

Đem tấm gỗ mới che lại cửa vào trên nóc nhà xong, Lý Quả muộn thuận theo bờ tường trượt xuống đất.

Lúc cậu từ nóc nhà nhảy lên bờ tường, không khỏi nhìn về hướng cửa sổ phòng Triệu Khải Mô, biết trong phòng ngủ xác thực không có người.

Hắn không ở đây?

Có chút mất mác.

Lập tức, trên cửa sổ có một đám xanh rờn thu hút sự chú ý của Lý Quả, đó là một chậu nha đam, mọc rất khỏe, đang thoải mái phơi nắng.

Đây là cây nha đam Lý Quả đưa Triệu Khải Mô lần trước, lớn hơn rất nhiều, lá nha đam mọc dài, mập mạp, no đủ.

Hừ, đây là nha đam mình đưa, hắn còn trồng làm chi.

Hành động nhanh hơn cả suy nghĩ, chờ Lý Quả lấy lại tinh thần, cậu đã leo lên mái hiên Tịnh Công trạch, đứng ở trước cửa sổ tây sương.

Không lưỡng lự, cầm lấy chậu nha đam trên cửa sổ, quay người lập tức rời đi.

Lý Quả lấy đồ, cũng không có ý định giấu đi, cậu thoải mái đặt trên nóc nhà mình, cách cửa sổ tây sương rất xa.

Dân cư bản địa, đại thể đều trồng nha đam trên nóc nhà, không cần tưới nước, có nước mưa rồi nên cũng không sợ bị chết khô.

Sau khi lấy chậu nha đam đi, Lý Quả không suy nghĩ nhiều nữa, trượt theo bờ tường xuống.

Hai ngày sau, Lý Quả ra cạnh biển tìm A Thông, thuận tiện bắt chút cua nhỏ, dùng lưới rách mò tép về. Về đến nhà, Lý Quả bò lên trên nóc nhà, xốc tấm gỗ lên, bày cua ra phơi nắng.

Cua đem phơi trong cái nia trúc, cái nia to kềnh, trên đó có chừng mười con cua, nhìn thực sự nghèo kiết.

Phơi cua xong, Lý Quả đi đến chậu nha đam, trong lưới có tầm mười con tôm liu riu, đương nhiên sẽ không lãng phí, xào đại với nha đam thôi cũng có thể ăn được rồi.

Vùng duyên hải nơi đây, cá tôm rẻ bèo, một nhúm tôm nhỏ thế này đổi cũng chẳng được bao tiền, đương nhiên là ăn nó thôi.

Nha đam trồng lớn như vậy cũng vô dụng, đương nhiên cũng ăn nó nốt.

Chỉ cần bẻ hai bẹ nha đam to nhất, gọt vỏ, cắt thành miếng, rồi xào chung với tôm, lại vẩy thêm chút muối, là đủ mỹ vị.

Lý Quả cảm thấy thèm, chợt nghe thấy có người kêu to ở sau lưng, cậu quay đầu lại, mới phát hiện Triệu Khải Mô đứng ở cửa sổ tây sương nhìn mình.

"Quả Tặc Nhi, trả nha đam lại đây."

Câu chữ của Triệu Khải Mô rất đơn giản, hắn nhoài người trên cửa sổ, trong tay cầm cuốn sách, vẫn là dáng vẻ quen thuộc trong dĩ vãng.

"Ta không trả ngươi, bây giờ là nha đam của ta."

Lý Quả là một con buôn nhỏ, còn lâu mới nói tới lễ nghi.

"Không chỉ không trả ngươi, ta còn muốn ăn nó đấy."

Lý Quả nói, liền ngồi xổm xuống bẻ nha đam. Dọc thân lá nha đam có loạt gai nhỏ, Lý Quả cẩn thận từng li từng tí một hành động. Cậu ngừng thở bẻ xuống một lá, chuẩn bị bẻ cái thứ hai, âm thanh của Triệu Khải Mô đã vang lên ở bên người: "Nó chưa từng đắc tội ngươi, ngươi ăn nó làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!