Chương 21: Chờ ngươi lớn hơn chút nữa

Ở Lưu gia kết toán tiền công, tổng cộng được hai trăm ba mươi văn, dùng rơm xâu thành chuỗi, Lý Quả bỏ vào túi tiền, khiến nó nặng trình trịch mà trĩu xuống. Lĩnh tiền công là chuyện vui vẻ, tuy rằng đông gia là lão Lưu cũng dặn Lý Quả ngày mai không cần lại tới.

Lôi cái bình gốm dưới gầm giường ra, Lý Quả mở nắp bình, đổ hết số tiền trong bình gốm xuống giường. Có một cọng rơm xâu trăm văn tiền, cũng có một đống nhỏ nằm rời ra. Đếm từng đồng một, được hai trăm sáu mươi chín đồng.

Làm thuê ở tửu quán của lão Lưu gia, Lý Quả phải tranh thủ từng đồng một, có điều cũng chẳng để dành nổi, Quả nương thường sẽ lấy tiền từ trong bình gốm của Lý Quả đi mua lương thực mua dầu muối.

Khổ cực như thế, song cũng chỉ đủ sinh hoạt thiết yếu.

Lý Quả biết, cậu và nương kiếm vẫn còn ít lắm.

Nghe nói nhà họ Lâm bán bánh hấp hàng xóm, mỗi ngày thu vào hai trăm văn, A Đoàn – con trai tiệm bánh còn bảo, sinh ý nhà hắn chẳng tính là quá tốt. Đây chỉ là cửa tiệm làm ăn nhỏ, còn được như vậy, mấy hiệu làm ăn lớn như bánh bao Liễu Mạo trước miếu thờ ở thành đông, bánh lại đa dạng chủng loại, giá cả đắt đỏ, khách hàng nhiều, nghe nói một ngày kiếm được cả trăm lượng vàng. Cũng khó trách người trong tửu quán nói Liễu Mạo mỗi ngày làm bánh bao giống như là đang đúc vàng vậy.

Đây là thương nhân bình thường, còn thương nhân lớn như hải thương, một chuyến làm ăn cả mấy ngàn lượng vàng, đâu chỉ khỏi lo ăn mặc, chỉ kém không được mặc long bào như vị trong hoàng thành kia thôi, chứ còn cái gì là không chiếm được đâu.

Một quan tiền bằng chừng một ngàn văn, một quan tiền tương đương một lượng bạc, mười lượng bạc tương đương một lượng vàng.

Lý Quả nằm ở trên giường, nghĩ cậu cũng từng có bảy lượng bạc, một khoản tiền kếch sù, chỉ là bị nương "cướp đoạt" đi, còn nói để dành cho cậu sau này dùng để làm ăn.

Đương nhiên là muốn làm ăn, làm thuê cho người khác, một ngày có thể kiếm được bao nhiêu.

Thả tiền lại vào bình, Lý Quả thở dài: Ai, hiện nay ngay cả tìm một suất làm thuê cũng thật khó khăn.

Song dẫu gì cậu vẫn còn nhỏ, nghĩ ngày mai có thể ngủ nướng, có thể ra cảng biển đã lâu không đi để chơi, tâm trạng vẫn rất vui vẻ.

Trong giấc mộng, ôm chặt bình tiền, khóe miệng cong lên mỉm cười.

Sau khi Lý Quả làm thuê ở tửu quán, Quả nương ngoại trừ bận rộn ở nhà bếp, còn phải mang theo Quả Muội. Hài tử nhà nghèo, nào có tâm tư hay nhàn rỗi mà chăm nom, hồi đầu buộc một sợi dây quanh eo Quả Muội, rồi quấn vào khung cửa, tùy tiện cho Quả Muội chút đồ ăn, dỗ một tí, không chạy mất là được.

Dần dần Quả Muội hiểu chuyện, cũng sẽ hỗ trợ nhặt rau, rửa củ cải, Quả Muội không bị buộc lại nữa, theo Quả nương bận rộn.

Ban đêm, Quả nương ôm Quả Muội ngủ, cảm thấy Lý Quả đã hơi lớn, dùng tấm gỗ làm thành cái giường nhỏ để bên cho Lý Quả ngủ.

Sáng sớm, Lý Quả tỉnh lại, Quả Muội bò tới trên giường cậu, đang nắm lấy tay áo cậu.

"Ca, muội muốn ăn bánh bao."

Quả Muội búi tóc thành hai cái sừng dê, bàn tay trắng nõn bám vào Lý Quả, cổ tay bé đeo sợi dây năm màu, đây là sợi ngũ sắc để tránh ma quỷ.

Lý Quả vỗ tay muội muội xuống, xoay người vào muốn ngủ tiếp.

"Ca, muội đói."

Quả Muội tiếp tục quấy rầy, bé chỉ là một đứa nhỏ, luôn cùng nương trời còn chưa sáng đã rời giường, cho nên cũng thức dậy sớm.

"Được rồi được rồi, muốn ăn bánh bao đúng không."

Lý Quả phiền không chịu được, từ trên giường ngồi dậy, gãi gãi mái tóc rối tung.

Xỏ giày, vào nhà bếp, mở trạn, lật vung nồi, cũng không tìm được chút đồ ăn nào. Mới nhớ tới, về sau sẽ không còn được cầm đồ ăn thừa của tửu quán về nữa, không khỏi sầu não.

"Ca, không có."

Quả Muội bò đến trên kệ bếp, rướn cổ lên nhìn vào cái nồi trống không.

"Đi, ca dẫn muội đi mua bánh bao."

Lý Quả trở về phòng, hào phóng lấy ra mười văn tiền, dù sao mới được phát tiền công, khao một bữa thật ngon bù lại giai đoạn cực khổ đã qua.

Một lớn một nhỏ, cùng nhau ra khỏi cửa, đi về phía chợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!