Tôn Tề Dân nhỏ nhất nhà nên bị gọi là Tiểu Tôn, trên hắn còn có một ca ca và ba tỷ tỷ. Đại ca lớn hơn hắn mười hai tuổi, từ nhỏ, Tôn Tề Dân đã chơi cùng các tỷ tỷ, bởi vậy tính tình ôn hòa vô hại.
Du lịch mùa xuân trở về, Tôn Tề Dân cưỡi ngựa cùng một đám người hầu trở lại thành đông, trên đường gặp được Lý Quả cầm theo hộp cơm bầu rượu, Tôn Tề Dân gọi cậu: "Quả Tặc Nhi, sao ngươi lại cầm đồ ăn với rượu đến thành đông thế?"
Chuyện Lý Quả đến giúp việc cho tửu quán, Tôn Tề Dân không biết.
Vốn chỉ là đi lướt qua, Lý Quả cũng không định đụng phải Tôn Tề Dân, nghe có tiếng gọi, đành phải quay đầu lại, đi lên trước nói: "Tiểu viên ngoại, ta đang đưa rượu cơm cho tửu quán."
Tôn Tề Dân nghe xong, cười nói: "Hèn chi đi qua cảng biển cũng không gặp được ngươi."
Lý Quả cùng Tôn Tề Dân cũng chỉ có duyên mấy lần gặp mặt, giao tình không thâm hậu như cùng Triệu Khải Mô, cho nên Tôn Tề Dân nhiệt tình như vậy, ngược lại làm cho Lý Quả có chút do dự.
"Nương ta không cho ta đi cảng biển, sợ Vương Kình đến gây phiền phức."
Lý Quả không sợ đánh nhau với Vương Kình, thế nhưng sợ cành liễu của nương cậu, cũng chỉ đành nghe lời.
"Ngươi đi thành đông, đừng đi qua đường ngoài cửa nhà hắn, giờ Vương Kình không đi học, đang ở nhà đấy."
Tôn Tề Dân thật vất vả mới tránh thoát Vương Kình quấy rầy, bình yên đi du lịch mùa xuân, thường ngày vừa ra khỏi cửa, đụng phải Vương Kình lần nào cũng bị làm phiền, còn cả hai tên tùy tùng hắn mang theo nữa chứ.
Tôn Tề Dân yêu thích hòa bình sẽ không đánh nhau, bị khi dễ, chỉ có thể khóc lóc kể lể cho nương nghe.
"Không đi qua đâu, ta đi hẻm nhỏ."
Lý Quả thường xuyên đến thành đông đưa đồ nhắm rượu, đều sẽ vòng qua Vương trạch.
"A Hà, ngươi lấy miếng bánh sữa cho Quả Tặc Nhi đi."
Tôn Tề Dân đi du lịch xuân, mang theo rất nhiều đồ ăn, ăn không hết, thư đồng A Hà nhấc theo.
A Hà dịu ngoan từ trong hộp gỗ lấy ra một miếng sạch sẽ, bọc giấy thành hình vuông vắn vừa vặn, đưa cho Lý Quả.
Giúp việc cho tửu quán đã lâu, Lý Quả chưa từng ăn bánh sữa, cũng biết vật này không rẻ, duỗi tay khước từ.
Lý Quả cũng không nói nhiều, xoay người rời đi.
Áo của cậu so với năm ngoái chỉnh tề hơn rất nhiều, quần áo đều không còn miếng vá, tóc đen dày, vẫn buộc lung tung lên, đã dài đến vai. Nhìn cậu cũng thấy cao lên không ít, chẳng qua tay chân vẫn nhỏ nhắn như trước.
Hộp cơm rất nặng, bầu rượu kia cũng không nhẹ, Lý Quả đi về phía trước, tránh đường lớn, vòng vào đầu hẻm.
Khách hàng đưa đồ lần này là cửa hàng lớn bán đồ sứ ở thành đông, hai tòa nhà của vương tôn đều tọa lạc ở nơi đây.
Đi đến cửa hàng đồ sứ thì dừng lại, tiểu nhị A Thất trong cửa hàng nhìn thấy Lý Quả, lập tức ra giúp đỡ, giúp Lý Quả mang hộp cơm vào. Lý Quả cầm bầu rượu theo sau.
Cửa hàng này, Lý Quả thường tới đưa rượu và đồ nhắm, nên quen biết với A Thất.
A Thất chừng mười bảy mười tám tuổi, trầm ổn chín chắn, người hơi đen gầy, mặc dù là tiểu nhị song y phục trên người lại rất sạch sẽ.
Lý Quả thu đủ tiền, nhấc theo hộp cơm trống đi ra. Lúc này mặt trời thật rực rỡ, Lý Quả đưa xong lần này, trở lại tửu quán, có thể vào nhà bếp ăn một chút gì đó trước rồi mới lại tiếp tục đưa món.
Đầu xuân, sinh ý tửu quá không bằng cuối năm, Lý Quả nghĩ e rằng qua mấy ngày nữa bản thân sẽ thất nghiệp.
Cậu mới mười hai tuổi, thấp bé khí lực nhỏ, phân công chỗ nào cũng không được, phần lớn người đi thuê đều không cần đứa nhỏ như vậy.
Đối với loại việc khổ cực tại tửu quán này, Lý Quả không thể nói là yêu thích. Vài ngày trước, Quả nương nói, nếu như Lưu gia không thiếu chân làm, nàng sẽ đi hỏi đại bá Lý Quả một chút, đại bá Lý Quả cũng có tửu lâu.
Tuổi không lớn lắm, Lý Quả cũng có phiền não, cậu không muốn qua làm việc cho bên đại bá.
Lý Quả trong lòng mang tâm sự, lững thững đi về phía trước, không nhìn kỹ đường, chờ đến khi nghe thấy có tiếng la mắng, Lý Quả ngẩng đầu, nhìn thấy Phiên Oa đi ra tản bộ. Đúng là oan gia ngõ hẹp, hai người đối diện nhau, đại khái Lý Quả cản đường hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!