Chương 19: Cách cửa sổ

Vương Kình tại trường huyện bị một trận no đòn, đánh hắn chính là hai vị đồng môn hơn tuổi, lấy mộc bản đánh hắn bôm bốp. Vương đồng học thành tích thi cử kém không nói, còn hay trốn học, lại cả ở trong trường đánh nhau ẩu đả. Trường ghi chép tội, trừng phạt, còn phải báo về cho gia trưởng.

Nghe Vương Kình đồng học ở một bên hét thảm gọi nương, đông đảo học trò trầm mặc không nói gì, lòng vẫn còn sợ hãi, đương nhiên cũng có hé miệng cười trộm, cười trên sự đau khổ của người khác.

Vương Kình hạ đường, khóc lóc thảm thương, được hai thư đồng dìu ra ngoài, một trận ầm ĩ liền yên tĩnh lại.

Trong đường, học trí trưởng vẫn nghiêm túc bắt đám học trò tới học làm thơ, gọi to tên họ, cả đám lo sợ nơm nớp đứng lên, ra xếp hàng ở một bên chờ lượt bị dạy bảo.

Sắp tới cuối năm, bọn học trò run lẩy bẩy, lại đến kỳ khảo hạch thành tích trong một năm.

Trong tình cảnh này mà còn có người có thể thản nhiên mài mực, lật sách, chống cằm thì đều là học bá.

Học bá Triệu Khải Mô chấp bút viết vào giấy, ký đại một lần, tiểu ba lần.

Đây là "Công trạng" suốt một năm nhập học qua của Vương Kình đồng học, chỉ sợ sang năm hắn khó được tới trường huyện để học tập tiếp.

Chẳng qua là một phú gia tử, lại là nhi tử của cự thương (nhà buôn lớn), học giỏi hay không cũng không quan trọng, cho dù ngu dốt vẫn áo cơm vô lo.

Lại qua hai ngày, trường huyện được nghỉ, các học trò có thể về nhà ăn tết, bao người trông mong cái kỳ nghỉ đông này. Ngay cả học bá Triệu Khải Mô, nhớ tới sau kỳ khảo hạch cuối năm này chính là nghỉ đông, cũng không che dấu được tâm tình vui sướng.

Tiếng keng vang lên, đám học trò tan học.

Triệu Khải Mô ra khỏi giảng đường, thư đồng Thanh Phong đuổi tới, phải giúp Triệu Khải Mô xách dụng cụ học tập, Triệu Khải Mô ngăn nói không cần, nhanh chân đi về phía trước.

Ngượng ngập theo sau, Thanh Phong nghĩ nhị công tử vẫn còn đang giận hắn.

Cưỡi ngựa về nhà, tôi tớ tuỳ tùng phía sau. Triệu Khải Mô thả chậm cước bộ, dọc đường nhìn con đường đá, cây xanh, sông nước mà suy tư.

"Khải Mô."

Nghe có tiếng gọi, Triệu Khải Mô quay đầu lại, thấy là Tôn Tề Dân cưỡi ngựa đuổi theo tới.

Tiểu Tôn cưỡi một con ngựa đỏ thẫm thấp bé, là thổ mã bản địa, con ngựa này giống y như chủ nhân của nó, tính tình ôn hòa, bước chân chầm chậm.

"Tiểu Tôn, có chuyện gì?"

Triệu Khải Mô ghìm cương hỏi han, hắn xưa nay cùng Tôn Tề Dân giao hảo, dù cho Tôn Tề Dân là tên học dốt.

"Đa tạ Khải Mô huynh đêm trước chỉ bảo, hôm nay mới may mắn thoát được học trí răn dạy."

Tiểu Tôn ở trên ngựa chắp tay thật sâu.

"Không cần khách khí."

Triệu Khải Mô gật đầu đáp lễ.

Tôn Tề Dân nói đêm trước đến Triệu trạch thỉnh giáo Triệu Khải Mô cách làm giàu, Triệu Khải Mô kiên nhẫn dạy hắn một đêm.

Kỳ thực, Triệu Khải Mô chẳng qua tẻ nhạt quá thôi.

Cũng may, sắp được nghỉ. Có thể đến vùng ngoại ô giải sầu, thả diều, nấu cơm dã ngoại.

Mấy ngày nay, thật là vô vị.

Trên đường về nhà, Triệu Khải Mô không có băng qua cảng biển, dĩ vãng hắn yêu thích cảng biển, là bởi có thể ngắm biển rộng mênh mông, cũng bởi hắn yêu thích những cánh buồm, hiện tại không còn thấy mới mẻ nữa.

Gần đây, chẳng biết vì sao lại nghĩ tới cuộc sống ở kinh thành, không bị ràng buộc, vô ưu vô lo, còn có đông đảo bằng hữu chơi chung thật vui.

Bờ vai khoác lên lớp nắng mỏng buổi ráng chiều, Triệu Khải Mô đi tới lối qua Tây Hôi môn, mới hoảng hốt bất giác hồi thần lại, ngẩng đầu nhìn lên, chính là nhà Lý Quả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!