Chương 18: Vân nê thù đồ (Mây bùn không chung đường)

Hộp gỗ trong thư phòng Triệu Khải Mô có một ít hòn đá nhỏ màu sắc rực rỡ, trông rất đẹp. Người khác xin hắn một cục, hắn cũng không nỡ cho. Thanh Phong có lần rửa hộp, đánh mất một cục, nghĩ còn có mười mấy cục như thế, Triệu Khải Mô hẳn sẽ không phát hiện ra, không ngờ lập tức bị phát hiện, bất đắc dĩ, Thanh Phong phải trở lại gần giếng, tìm cục đá đó về.

Những cục đá này, nhìn như là đá màu nhặt được ở cạnh biển hay bờ sông, dù có nhìn màu sắc rực rỡ hơn đá thường khác chút, thì vẫn là cục đá, chẳng đáng giá. Thanh Phong sau đó mới biết được, những cục đá này, đều từ tay Lý Quả mà ra.

Dưới cái nhìn của Thanh Phong, Lý Quả rất giỏi nịnh hót công tử gia nhà hắn, luôn đưa tới một ít đồ chơi nhỏ cho vui như đá màu, vỏ sò, hoa cỏ. Nhưng cũng không ngờ, hoa cỏ là do hợp ý, còn đá màu cùng vỏ sò là sở thích của Lý Quả.

Từ khi nào, liền cũng trở thành sở thích của Triệu Khải Mô.

Trong trường huyện, đám học trò lúc đọc sách đều là dùng tiếng phổ thông, học được tiếng phổ thông là điều cần thiết để bọn hắn tiến vào hoạn lộ. Ngay cả Thanh Phong cũng dùng tiếng phổ thông, hắn cũng là người kinh thành. Cô mẫu hầu hạ Triệu phu nhân nhiều năm, đi theo đến xứ Mân, hắn cũng trở thành thư đồng của nhị công tử Triệu gia.

Tiếng phổ thông đương nhiên so với thổ ngữ được lợi rất nhiều, nhưng cũng có đối tượng có nguyện vọng học được thổ ngữ của địa phương, đó chính là các quan viên trước khi tới đây nhậm chức.

Một người nói tiếng phổ thông rất rõ như Triệu Khải Mô, lại dào dạt hứng thú với thổ ngữ, hắn học được rất nhanh, cũng có thể là hắn có chút thiên phú với ngôn ngữ.

Triệu Khải Mô học thổ ngữ từ đồng môn, đám người hầu trong Triệu trạch, còn có từ Lý Quả.

Lý Quả học tiếng phổ thông từ đám thương nhân ngoài cảng biển, còn có từ Triệu Khải Mô.

Hai người ảnh hưởng lẫn nhau, phần ảnh hưởng này với Triệu Khải Mô hơn xa nhóm đồng bọn của hắn ở xứ Mân, nói chung chẳng qua là có chút đồng môn.

Gần đây, có một chuyện khiến Thanh Phong rất vui vẻ, Lý Quả đã lâu chưa từng xuất hiện ngoài cửa sổ, hắn không cần lo lắng đề phòng, lo lắng Lý Quả xuất hiện bị người hầu trong nhà phát hiện, đồng thời liên lụy chính mình.

Không quá hai ngày, Thanh Phong liền phát hiện đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Công tử gia nhà hắn, ban đêm đọc sách mệt mỏi, sẽ trèo cửa sổ, đi lên mái hiên ngắm trăng, có lúc thậm chí còn đi lại trên tường. Nếu như đem chuyện này báo cho Triệu phu nhân, Thanh Phong cam đoan mình sẽ không còn là thư đồng của nhị công tử nữa —— nhị công tử sẽ có biện pháp làm cho hắn không còn ở được Triệu trạch.

Việc học ở trường huyện nặng nề, quản chế nghiêm ngặt, mà gia phong Triệu gia cũng nghiêm khắc, một nam hài mười hai tuổi sẽ có ý muốn chạy trốn thoát khỏi trói buộc, leo cửa sổ trèo tường, ngược lại cũng không lạ.

Thanh Phong cảm thấy đây là do Lý Quả làm hư nhị công tử.

Tầm sau giờ ngọ, Triệu Khải Mô đang ở trong viện chăm sóc hoa cỏ, thong thả tự đắc, Thanh Phong cầm áo khoác muốn choàng lên cho Triệu Khải Mô, giữa đường bị gọi vào thư phòng của Triệu Đề cử.

Triệu Đề cử thông qua Triệu Phác biết được, trên tường còn nhiều vết bùn đất, rõ ràng có người leo lên. Triệu Phác không bắt được Lý Quả, nhưng phát hiện được thân ảnh Triệu Khải Mô nhảy qua cửa sổ.

Thanh Phong bị hỏi, liền thành thật khai báo, hắn sợ Triệu Khải Mô, nhưng càng sợ hãi Triệu Đề cử. Triệu Đề cử dù sao cũng là quan, không giận mà uy.

Hơn nữa mang theo vài phần đố kị, Thanh Phong kể về hộp gỗ đựng đá màu trong thư phòng,  chuyện ngắm vỏ sò trên án thư, thậm chí cả chuyện chăm sóc cây nha đam trên bệ cửa sổ. Còn có tin vô căn cứ khác, thêm mắm dặm muối vào mà kể.

Thanh Phong đi ra, đến lượt Triệu Khải Mô bị gọi vào.

Hơn một năm nay, ảnh hưởng của Triệu Đề cử đối với Triệu Khải Mô không thể nói là không lớn, hai cha con gặp lại, đều mang vẻ chín chắn, trầm ổn giống nhau.

"Chuyện nương ngươi niêm phong cửa sổ, ta vốn dĩ là ngầm đồng ý, ngươi có biết tại sao không?"

Triệu Đề cử nhắc tới chuyện hồi hè, chuyện này vốn chẳng hề xa xôi.

"Trèo cửa sổ leo tường, hơi bất cẩn một chút sẽ ngã bị thương, không khéo tàn phế."

Triệu Khải Mô thành thật trả lời.

"Còn gì nữa không?"

Triệu Đề cử tiếp tục hỏi.

"Chơi cùng kẻ phố chợ, sẽ ảnh hưởng việc học hành."

Triệu phu nhân cường điệu điểm này lên, còn nói cần chọn bạn mà chơi, không thể lai vãng cùng dân thường.

"Còn gì nữa không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!