Chương 14: Kình ngư nhập thủy

Cuối mùa thu, trường học thả điền giả, cho đám học trò khổ bức phải về nhà giúp thu hoạch vụ mùa được nghỉ. Các thế hệ sau của quan phú gia đương nhiên không cần ra đồng làm việc, chẳng qua điền giả họ cũng có phần, thống nhất được nghỉ chung.

Con cháu quý gia, thừa dịp này ra ngoài du ngoạn, leo núi xuống biển, thăm thú xung quanh.

Cảng biển mấy ngày nay cũng trở nên tấp nập hơn so với hồi trước, dòng người tới đi không ngớt, lên thuyền đánh cá, thuyền chở khách ra biển, chạy tới mấy hòn đảo phụ cận câu cá, ngắm biển, nấu cơm dã ngoại.

Thời điểm kiếm tiền tốt như vậy, Lý Quả đương nhiên sẽ không bỏ qua, cậu bưng sọt bán quýt. Quả Muội đi theo ở bên người, trên người cũng đeo một túi vải nhỏ, bỏ vào bốn, năm quả quýt, học theo ca ca rao: "Mua quýt đi." Quả Muội sắp ba tuổi, cao đến đầu gối Lý Quả, tóc trước trán vén lên, tùy ý buộc lại thành chỏm tóc đẹp, để lộ ngũ quan xinh xắn. Đứa nhỏ này đặc biệt xinh đẹp, sau đó sẽ là một tiểu mỹ nhân.

Lý Quả phát hiện, cậu mà mang Quả Muội tới, quýt sẽ bán được nhanh hơn.

Sáng sớm bán hết số quýt trong giỏ, đi tới nhà bếp bên cạnh kho của Tôn gia, đem số quýt trong nửa giỏ gửi tạm đấy lấy ra, rồi ra ngoài bán tiếp.

Sọt quýt này, Lý Quả mua ở nhà vườn trong thành. Cậu cũng là học theo, khắp cảng biển toàn dân làm ăn buôn bán, cậu mưa dầm thấm đất, xưa nay lại cực yêu tiền, vừa học đã biết.

"Quả nhi, nhớ đừng để lạc muội muội ngươi đấy."

Quả nương bận rộn trong bếp, ngẩng đầu thấy Lý Quả vội vàng tiến vào lấy quýt, rồi lại vội vàng đi ra ngoài, lớn tiếng căn dặn.

Tiểu nữ hài nhi rất xinh đẹp, dễ bị lạc, như Quả Muội một khi bị ôm đi, nuôi tầm bốn, năm năm nữa, qua tay có thể được rất nhiều tiền. Môi giới mua đi, dạy chút từ khúc, thần vận cử chỉ lời nói, trang điểm lại, bán cho gia đình giàu có, khói hoa trong đất, giá vô cùng khả quan.

"Nương, con biết rồi."

Tiếng Lý Quả từ xa truyền lại, người đã chạy ra khỏi nhà bếp.

Quả Muội ngoan ngoãn ngồi trước cửa kho hàng, tay cầm bánh vòng, cắn răng rắc. Cũng không biết là ai cho bé đồ ăn vặt, Quả Muội phàm ăn, ai cho cũng không từ chối.

"Ca ca, ăn."

Quả Muội giơ miếng bánh đầy nước bọt lên.

Lý Quả giúp Quả Muội lau chút vụn bánh trên mặt, dắt Quả Muội, hai người tiếp tục đi vào đám đông bán quýt.

Buổi trưa, dòng người ở cảng biển vẫn không giảm, Lý Quả bị khách mua quýt bao xung quanh, chờ cậu bận rộn xong, ngẩng đầu lên, mới phát hiện Quả Muội đã không còn ở bên cạnh.

Lý Quả kinh hoảng tìm kiếm, rất nhanh nghe thấy tiếng khóc của Quả Muội, cũng cách đó không xa. Lý Quả đẩy người phía trước ra, đuổi tới, thấy tùy tùng của Vương Kình túm lấy Quả Muội, đi về bến tàu, Quả Muội kêu khóc: "Ca ca."

Lý Quả bỏ lại giỏ, truy đuổi, mắng to: "Tử cá kình, thả muội muội ta xuống!"

Bên cạnh Vương Kình có hai bạn chơi, cũng chính là hai tuỳ tùng, đối với Vương Kình luôn nghe lời răm rắp.

"Không thả, ta phải treo nó lên trên cột buồm!"

Vương Kình dương dương tự đắc, hắn đi ở phía trước, cạnh biển có đậu một chiếc thuyền nhỏ.

Tiếng khóc của Quả Muội càng lúc càng thảm thiết, bé bị xách ngược, hai cái tay nhỏ đang quơ quào giữa không trung.

Lý Quả xông tới tranh chấp, bị Vương Kình cùng một tên tuỳ tùng đánh ngã xuống đất.

"Tử cá kình! Ta phải mách thúc ngươi, để thúc ấy đánh chết ngươi, lột da cá của ngươi!"

Lý Quả rớt nước mắt, vừa đánh nhau vừa chửi.

"Đi đi, thúc ta ra biển rồi, ha ha ha."

Vương Kình phất tay một cái, leo lên thuyền, Quả Muội cũng bị mang tới thuyền.

Đám gia hỏa mười hai mười ba tuổi này coi trời bằng vung, nghênh ngang rời đi.

Tiếng khóc của Quả Muội tuy rằng lôi kéo sự chú ý của người khác, nhưng ai nấy đều vội vàng ngoảnh mặt nhìn chuyện khác, căn bản chẳng ai giúp đỡ hỗ trợ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!