Quay lại Thứ Đồng, Triệu Khải Mô liền thuê lại Tịnh Công trạch từ tay Lý Quả.
Triệu Khải Mô chắp tay đứng ở trong viện Tịnh Công trạch, đập vào mắt là hoa nhài, hoa nguyệt quý, tử đằng, còn có một vài loại hoa của phiên ngoại không biết tên. Mười năm qua, dáng vẻ, bố cục của Tịnh Công trạch vẫn không thay đổi, một mộc một thạch như trước, chẳng qua khi xưa là nam hài mặc cẩm bào giờ đã biến thành một quan nhân mang ô sa mặc công phục.
Ngửa đầu nhìn tường ngói từng được sửa lại, năm đó có một tiểu hài tử sẽ trèo tường, từng ngồi ở trên đó, từng leo lên cành cây lê, trộm hái lê về. Hồi ức Triệu Khải Mô ùa về, hướng mắt nhìn qua nhà họ Lý, thì thấy một gian nhà mới tinh sừng sững đứng đó.
Tổ trạch Lý gia đã bị sụp nát trong trận bão hai năm trước, Lý Quả trùng kiến lại, kiến trúc hoa mỹ thoải mái, trên lầu vẫn có một tầng gác, trên tầng gác có một cửa sổ đối diện với tây sương của Tịnh Công trạch, tựa như năm đó vậy. Lý Quả có lúc sẽ tới tổ trạch ở, ngủ ở trên tầng gác.
Có người ngoài nha phường ở trong quán trà lớn ở Lưu thành kể, đêm khuya hắn nhìn thấy một bóng người từ tầng gác tổ trạch Lý gia trèo qua tường, sau đó "rầm" một tiếng ngã xuống trong viện Tịnh Công trạch, nhưng mà mọi người đồng loạt phản pháo bảo không thể nào. Không nói Tịnh Công trạch nghiêm ngặt, người ngoài không được phép ra vào, ngay cả tường viện của tổ trạch Lý gia cũng xây rất cao, người hầu bên trong đều là người phiên cao to tráng kiện, chỉ nghe Lý Thừa vụ sai phái, còn có tiểu tặc mù mắt muốn chết hả.
Đương nhiên không có tiểu tặc gan to nào như thế, bởi vì đêm đó người rớt từ tường xuống không phải ai khác, chính là Lý Quả. Cậu ngã vào lều hoa, suýt nữa đánh sập cả lều, đáng thương cho cây hoa tử đằng bị bạo kích, rụng đầy đất.
"Ui da." Lý Quả từ lều lồm cồm bò lên, bụm eo già. Cậu từ trên trời giáng xuống, rầm một tiếng rớt vào viện, sớm kéo người hầu của Tịnh Công trạch tới, không nói người hầu, ngay cả Triệu Khải Mô đang đọc sách ở thư phòng cũng vội vàng xuống lầu, đi tới sân, nhìn thấy màn khiến người dở khóc dở cười này.
Trên đầu Lý Quả đầy hoa tử đằng, cả người chật vật, thấy Triệu Khải Mô tới rồi, cậu mới thấy ngại ngùng, đỡ cái lều nghiêng vẹo muốn sụp tới nơi nói: "Ta đang thử bò qua đây lại được không."
Triệu Khải Mô gạt hoa tử đằng trên người Lý Quả xuống, dạy bảo cậu: "Có đại môn không đi, cư nhiên đi trèo tường."
A Lý im lặng, để người hầu chỉnh sửa, gia cố lại lều gỗ.
"May là có cái lều, nếu không ngã thảm đây."
Lý Quả kiểm tra áo bào bị rách, phát hiện trên khuỷu tay cũng có vết thương.
"Nhanh đi thoa thuốc."
Triệu Khải Mô kéo Lý Quả vào trong phòng, hai người lên lầu.
Thị nữ A Khởi đem thuốc nước ra, Triệu Khải Mô tự mình bôi cho Lý Quả, vừa bôi vừa nói: "Không cẩn thận như vậy, lần sau lại trèo tường nữa, ta sẽ hỏi tội ngươi." Lý Quả nâng cằm, vẻ mặt ưu thương: "Già rồi, không bò nổi tường kia nữa." Khi còn bé, cậu rất linh hoạt, không chỉ có thể trèo tường, còn có thể víu lấy cửa sổ phòng ngủ của Triệu Khải Mô.
"Tay kia."
Triệu Khải Mô bôi thuốc tay trái xong, bôi sang tay phải, Lý Quả ngoan ngoãn nghe lời.
"Nhấc quần áo lên."
Triệu Khải Mô muốn kiểm tra trên đùi Lý Quả có bị thương không, hắn vén áo bào của Lý Quả, Lý Quả liếc nhìn hắn một cái nói: "Có hài tử ở đây, còn ra thể thống gì."
Câu còn ra thể thống gì, là học được từ Chu Chính Mẫn, nói còn cực kỳ rõ ràng.
"Phì." A Khởi quay mặt đi cười trộm.
"Bạch" một tiếng, Triệu Khải Mô vỗ một cái vào bắp chân Lý Quả, Lý Quả bị ăn đòn, đàng hoàng vén áo bào, kéo ống quần lên, quả nhiên trên đầu gối bị cọ thương, rách da chảy máu.
"Sau này còn dám trèo tường, có tin ta trói ngươi lại rồi đánh một trận hay không."
Lý Quả một năm này không theo thuyền ra biển, hiếm thấy dưỡng lại được da trắng mịn như tuyết, lần ngã này, khiến cả người toàn vết thương.
"Hừ, ngươi cũng không phải chưa từng làm."
Lý Quả lại nhớ tới, bọn họ lần đầu tiên gặp nhau trong viện, cậu liền bị Triệu Khải Mô trói vào cây lê.
"Còn dám tính nợ cũ cùng ta."
Triệu Khải Mô bôi thuốc xong, hạ vạt bào xuống, trừng Lý Quả.
"Lần sau không dám tiếp tục, không dám." Lý Quả sợ hãi, hài tử khi đó không cần mặt mũi, mấy chuyện như trộm lê, cắt trộm hoa nhài, thực sự chẳng đàng hoàng tí nào.
Đêm này, Lý Quả trèo tường mà đến, đương nhiên ngủ lại trong phòng của Triệu quan nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!