Chương 107: Cò thìa trong hồ Thất Tinh

Triệu Khải Mô đến Nam Kiếm Châu nhậm chức tri châu, Lý Quả thì đến Nam Kiếm Châu mua nhà ngay cạnh công giải, trở thành hàng xóm với tri châu đại nhân.

Quan dân Nam Kiếm Châu không biết lai lịch của Lý Quả, chỉ biết đây là một thương nhân người Thứ Đồng, nhưng cũng không biết cậu buôn bán gì, vì sao lại ở Nam Kiếm Châu.

Thu, hè hàng năm, Lý Quả đều sẽ đến đây, quần áo cậu xa hoa, tính cách lại ôn nhã, liền có mấy danh lưu ở địa phương muốn kết giao, có điều Lý Quả không thích vãng lai cùng người khác, ít giao du với bên ngoài. Buổi chiều, tiếng ve kêu rả rích, Lý Quả nằm trong đại viện hóng gió, một người hầu mang nước mát tới, một người hầu khác thì vớt dưa hấu được ngâm mát lạnh từ trong giếng lên.

Ngày hè oi bức, nằm dưới bóng cây trong viện, gió hiu hiu thổi, ngược lại vô cùng thích ý.

Lý Quả thoải mái ngủ, ở trong mộng, cứ như đang ở trong bụi lau sậy gần bến cảng Chân Lạp, mà cậu thì nằm trên một hải thuyền, hải thuyền ở trong gió nhẹ nhàng lay động.

Xuân, đông hàng năm, Lý Quả sẽ ra khơi, đến Đăng Lưu Mi buôn hương dược, còn mùa hè và thu, cậu sẽ ở Nam Kiếm Châu nghỉ ngơi. Nơi đây non xanh nước biếc, phong cảnh vô cùng đẹp, hơn nữa bầu không khí đọc sách rất rõ ràng, cứ năm bước lại có một trường tư thục, mười bước lại có một bức tường trường lớn. Nơi đây thương nhân ít, văn nhân nhiều, không giống Thứ Đồng, rộn ràng, trọng lợi khinh nghĩa.

Ở đây, cuộc sống Lý Quả trải qua rất thảnh thơi, nhà lớn của Lý Quả ở ngay dưới chân núi, sáng sớm, cậu sẽ tản bộ tới chân núi, có lúc đúng ngày nghỉ của quan nhân, bên cạnh cậu còn có thể xuất hiện thêm một người.

Dưới cơn mưa phùn lất phất bay, hai người sóng vai hành tẩu, hai thân ảnh nhẹ nhàng biến mất tại đường mòn trong rừng trúc.

Mua lại nhà lớn, nghe đâu nơi đó có một vị tri châu đã từng ở, Lý Quả đương nhiên tưởng là thật. Cửa hông của nhà này kề ngay cửa hông của công giải, ở giữa có một lối nhỏ, ra vào vô cùng thuận tiện. Triệu Khải Mô thường lúc hoàng hôn sẽ đi qua hẻm nhỏ, phía sau hắn có sai dịch, hoặc là quan viên thuộc hạ đi theo. Khi đó, Lý Quả sẽ đứng ở cửa sổ nhìn hắn rời đi, có lúc Triệu Khải Mô đột ngột nhìn lên phía cửa sổ, Lý Quả như bị bắt quả tang, hạ thấp đầu xuống, không để hắn phát hiện.

Buổi tối, Triệu Khải Mô sẽ đến nhà Lý Quả, cùng Lý Quả ngồi một chỗ dùng cơm.

Trong nhà có bốn người hầu, ba nữ một nam, đều mang từ Thứ Đồng đến, thành thật ít lời.

Màn đêm thăm thẳm, Triệu Khải Mô sẽ ngủ tại nhà Lý Quả.

Có lúc, Lý Quả cũng sẽ đi tới quan xá của Triệu Khải Mô, đó thường là lúc Khải Mô bận rộn. Lý Quả sẽ yên lặng ngồi ở một bên, nhìn Triệu Khải Mô vùi đầu vào án kiện, công tác.

Đến Nam Kiếm Châu, Triệu Khải Mô mang theo A Lý cùng một thị nữ mới, thị nữ này chỉ mới mười hai mười ba tuổi, tên là A Khởi. Sắt Sắt đã được Triệu phu nhân an bài xuất giá, nàng đã đến tuổi xuất giá, không đành lòng lỡ chuyện chung thân của nàng.

Những đêm như vậy, A Khởi được dặn dò không cần tiến vào bưng trà đưa nước, hễ khi Triệu Khải Mô đói bụng khát nước, đều là Lý Quả làm giúp.

Muộn hơn nữa, Lý Quả từ phòng bếp bưng tới một bát canh, tự mình múc vào trong bát, bưng đến đặt trước mặt Triệu Khải Mô. Bởi vị quan nhậm chức trước đó để lại vấn đề, trong châu có người Di náo loạn, công văn từ các huyện ùn ùn gửi về.

"Nghỉ một lát đi, ta thấy ngươi ngồi một canh giờ không nhúc nhích gì rồi."

Không ngừng đọc rồi viết, quên hết mọi vật quanh người.

"Làm phiền Quả viên ngoại tự mình đưa tới." Triệu Khải Mô cười tiếp nhận bát thìa, lúc nhận, hắn còn sờ tay Lý Quả một cái.

"Biết được thì tốt, còn tưởng rằng ngươi quên cả ta luôn rồi."

Lý Quả đốt nến, ánh sáng màu cam, chiếu lên gò má cậu. Triệu Khải Mô đặt bát xuống, giơ tay chạm lên mặt Lý Quả, ánh mắt hắn nhìn Lý Quả dịu dàng như nước.

"Vẫn vì chuyện Đồng man mà phiền lòng sao?" Lý Quả nắm chặt tay Triệu Khải Mô, quay đầu đi.

"Có thể dựa vào tập tục của bọn họ, chọn ra một Đồng chủ, dùng để quản lý bọn họ."

Lý Quả ở hải ngoại từng gặp người phiên các nước, phong tục khác biệt, không can thiệp chuyện của nhau.

"Hiện giờ chính là một biện pháp, an cư lạc nghiệp, không quấy rầy nhau là được."

Triệu Khải Mô làm chính sự có sự khoan dung của lão Triệu.

"Việc Đồng man đã được giải quyết, vậy chuyện của Quả viên ngoại ta thì sao?"

Lý Quả cười, cúi đầu hôn lên môi Khải Mô.

Lúc này đã là canh hai, bốn phía yên tĩnh, mọi người đều đã tiến vào mộng đẹp.

"Giao cái này." Triệu Khải Mô cười khàn, hắn ôm lấy eo Lý Quả, kéo Lý Quả vào lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!