Chương 106: Quỳ thẳng trong đêm tuyết

Hết nhiệm kỳ ba năm, Triệu Khải Mô về kinh, Lý Quả đi theo. Như lúc đó đã nói, ta với ngươi về kinh thành thỉnh tội.

Đêm đông ở kinh thành, tuyết rơi trắng trời, Triệu Khải Mô quỳ sát đại sảnh thỉnh tội, Lý Quả thì bị Triệu Khải Thế ngăn ở trong một góc viện.

Buổi chiều ngày hôm đó, Triệu Khải Mô báo cho người nhà hắn chuyện với Lý Quả, lúc trò chuyện, Triệu phu nhân phẫn nộ mà rời đi, Triệu Khải Thế chấn kinh đến mức từ trên ghế nhảy dựng lên, chỉ có lão Triệu vẫn giữ được lý trí, nỗ lực dùng lễ pháp thuyết phục Triệu Khải Mô.

Phụ tử bình tĩnh trò chuyện, không có tranh chấp, nhưng cũng chẳng ai nói phục ai.

Lúc Triệu Khải Mô cùng lão Triệu điều đình, Lý Quả đúng hẹn đến, cậu mới vừa bước vào sân, liền bị Triệu phu nhân ở trong viện nhìn thấy. Triệu phu nhân như thấy kẻ thù, sai người hầu đuổi Lý Quả đi, Triệu Khải Mô nghe thấy tiếng đi ra, ngăn người hầu, che chở Lý Quả ở phía sau. Triệu phu nhân tức giận đến đỏ cả mặt, quát lớn bắt Triệu Khải Mô quỳ xuống.

Triệu Khải Mô tiến lên, áo bào gợn sóng, cong gối quỳ xuống thềm đá ngoài đại sảnh, trước mặt cha nương.

Lão Triệu thống khổ lặng lẽ, một bên là thê tử thịnh nộ, một bên là nhi tử cam nguyện bị phạt.

Lão lắc đầu một cái trở về đại sảnh, Triệu phu nhân căm tức Lý Quả, người hầu đuổi Lý Quả đến cửa viện. Thịnh nộ qua đi, bi thống xông lên đầu, các thị nữ vội vã đỡ về đại sảnh ngồi.

Nhiều năm trước, Triệu phu nhân đã cảm thấy hàng xóm Lý Quả này là phiền toái lớn, không ngờ sau khi lớn lên, quả nhiên hại nhi tử của mình.

Triệu Khải Mô quỳ dưới thềm đá trong sân dẫn vào đại sảnh, nơi đó đầy đá vụn nhỏ, trên lớp đá còn có một tầng tuyết mỏng. Lý Quả không rời đi, cậu đứng ở cửa viện, không chịu đi, ánh mắt của cậu rơi lên bóng lưng Triệu Khải Mô, rất đau lòng, nhưng lại chẳng thể làm gì. Cậu nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu thì nhìn thấy huynh trưởng của Khải Mô là Triệu Khải Thế đi về phía mình, khuyên Lý Quả rời đi.

Triệu Khải Thế nhiều năm nhậm chức quan địa phương, bởi vì chính tích tốt, mùa đông năm nay mới được triệu hồi kinh, nhưng cũng bởi vậy mới thấy rõ tình cảnh này, cha nương tức giận, đệ đệ quỳ dưới đất, còn có tình nhân Lý Nam Quất của hắn.

Thiếu niên Triệu Khải Thế từng gặp tại Quảng Châu năm đó đã lột xác hoàn toàn, quần áo cậu ta xa hoa, nhưng vẫn đúng mức. Triệu Khải Thế cũng từ bên Khải Mô mà biết được, người này đã là hải thương, cũng biết cậu ta tài giỏi. Nhưng mà chỉ cần cậu ta không phải nam tử, cho dù chỉ là một nữ nhân bình thường khốn cùng, cha nương sẽ xử sự khoan dung, cũng sẽ không làm khó như vậy.

Lý Quả chỉ lắc đầu, cậu không thẹn quá hóa giận, cũng không giống như đang ai oán bi ai, chỉ đứng lẳng lặng ở một góc sân, mặc tuyết trắng phủ đầy người.

Triệu Khải Thế làm quan nhiều năm, đối với việc nhà như vậy, hiếm thấy tình cảnh hắn lại không cách nào cắt đứt, hắn không khiếp sợ giống cha nương, lúc còn ở Quảng Châu, hắn đã mơ hồ có cảm giác.

Người sống một đời, chỉ có tình ái là khó cắt nhất, trải qua ngàn hiểm nguy mà tiến bước.

Buổi chiều, tuyết lặng lẽ rơi, phủ đầy khiến Triệu Khải Mô đang quỳ trong viện tựa như tượng băng. Triệu Khải Thế nghĩ, đệ đệ hễ phạm sai lầm, đều sẽ nhận sai, nhưng hắn biết rõ ràng đây là sai, lại cứ lặng yên mà khẩn cầu.

Hắn đường đường là một thông xử của Hồng Châu ngày trước, sắp đi nhậm chức tri châu ở Nam Kiếm Châu, cứ như vậy quỳ trong viện, hơn một canh giờ.

"Ta khuyên ngươi về trước đi, chuyện hôm nay là việc nhà ta."

Triệu Khải Thế khuyên bảo Lý Quả.

Tóc, lông mày của Lý Quả đã kết băng, cậu vốn là người miền nam, không chịu nổi ngày đông tuyết lớn nơi đây, lạnh đến mức cả người run rẩy.

"Nếu không chịu tha thứ cho hắn, vậy cũng nên khuyên hắn đứng dậy chứ."

Lý Quả xuyên qua ánh đuốc, có thể nhìn thấy Triệu Khải Mô quỳ ở trong viện. Khải Mô cả người toàn tuyết, cậu nhìn mà tim muốn vỡ nát, nhưng mà dẫu có bi phẫn hay khóc rống lên thì cũng chẳng làm được gì.

"Ngươi nếu thật vì muốn tốt cho hắn, vậy hãy trở về Thứ Đồng đi, sau này đừng dây dưa với hắn nữa."

Vô luận Khải Mô có bao nhiêu quyết tâm, chỉ cần người này buông tay, phần nghiệt tình này sẽ theo thời gian mà tiêu tan.

Lúc đọc sách, Triệu Khải Thế cũng từng gặp qua hai người tương tự, sau khi gây ra phong ba, bị người nhà cưỡng ép rời xa, rồi mỗi người cũng tự sống cuộc đời mình. Tuy rằng cuộc sống này, khó tránh khỏi những uất ức, không vui.

"Ta vì muốn được cùng Khải Mô bên nhau, phó mặc thân mình cho sóng lớn, qua lại hải ngoại, suýt chút nữa thì vùi thây vào bụng cá."

Hai năm qua, Lý Quả gặp không ít mạo hiểm, cậu cũng không phải là dùng mệnh kiếm tiền, cậu nỗ lực như vậy chẳng qua là đang chờ đợi.

"Ta muốn dây dưa hắn một đời, cùng hắn bạc đầu giai lão."

Lý Quả giơ tay, nhìn chăm chú ngón tay đeo nhẫn.

"Quái gở."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!