Chương 105: Mai Lĩnh

Đêm xuân, hai người ở trong phòng uống rượu, trò chuyện, tựa như chỉ là những người bạn thân của nhau.

Ánh nến sáng rực, hai người cầm chén rượu đối ẩm, cây thuỵ hương trong viện toả ra hương thơm nồng nàn, thấm vào lòng người.

Hai năm không gặp, có quá nhiều điều muốn nói, dù cho trong thư đã nói rất nhiều, nhưng vẫn chẳng thể đủ được. Đợi đến đêm khuya vắng lặng không còn bóng người, bọn họ mới có thể đóng cửa, ôm hôn nhau, nói hết nỗi tương tư suốt hai năm qua, mười ngón đan cài, da thịt kết thân.

Lý Quả dựa lưng vào lồng ngực Triệu Khải Mô, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, vầng trăng ở Hồng Châu thanh lãnh yên tĩnh. Triệu Khải Mô lẻ loi một mình ở đây hai năm qua, không có bất kỳ người thân nào, không thê không con. Hắn ở đây lẳng lặng bảo vệ, khiến cậu thật cảm động.

Lý Quả quay người, đầy yêu thương ôm lấy Triệu Khải Mô, Triệu Khải Mô lặng yên đẩy thân thể Lý Quả vào góc giường, lồng ngực dày rộng của hắn bao bọc lấy Lý Quả. Lý Quả cầm chăn, che lên lưng lên eo Triệu Khải Mô, nào có thể để ánh trăng rình coi.

"Khi nào rồi?" Lý Quả nằm trên người Triệu Khải Mô, cả người cậu đầy mồ hôi, xoa tóc mái trên trán cũng thấy ướt nhẹp. Đêm xuân mát lạnh, nhưng thân thể hai người lại khô nóng.

"Cách hừng đông còn sớm lắm." Giọng Triệu Khải Mô khàn khàn, cánh tay hắn ôm lấy Lý Quả, hắn không cảm thấy một chút dính dấp khó chịu nào. Hắn đã chờ hai năm mới ôm được Lý Quả vào lòng một lần nữa. Cánh tay rắn chắc ghìm eo nhỏ của Lý Quả, Lý Quả nghe thấy tiếng thở dốc trầm thấp, biết dây dưa đêm này, Triệu Khải Mô còn chưa tận hứng, mặt Lý Quả nhất thời đỏ tới mang tai.

"Không phải nói sáng mai muốn đưa ta đi Mai Lĩnh à, như vậy làm sao leo núi được."

Âm thanh càng nói càng nhỏ, sau khi nói xong, cảm thấy vô cùng xấu hổ, Lý Quả che mặt dưới lớp tóc tán loạn.

"Vậy thì không đi nữa."

Triệu Khải Mô cười khẽ, tiếng cười của hắn dễ nghe cực kì, Lý Quả nghĩ đáng tiếc trời chưa sáng, trong phòng cũng không đốt đèn, không nhìn thấy nụ cười của hắn.

"Nhốt ngươi ở trong phòng, ngày đêm làm bạn." Triệu Khải Mô hôn loạn trên cổ Lý Quả, Lý Quả bị hắn áp chế không thể động đậy được.

"Khải Mô, ta sẽ ở lại thêm mấy ngày." Lý Quả nâng đầu Triệu Khải Mô lên, cảm thấy đau lòng. Hai năm qua, hắn có sinh bệnh không, lúc ốm đau có ai chăm sóc cẩn thận không, thường ngày công vụ bề bộn, có ai hỏi han hắn ân cần không.

"Tháng tư cũng phải đi à?"

"Không cần, ta để biểu ca Trần Hỏa đi Đăng Lưu Mi thay ta rồi."

Biểu ca Trần Hỏa là con trai thứ hai của cậu Lý Quả, vốn là ngư dân, chạy thuyền là chuyện thường như cơm bữa.

"Về sau thì sao?"

Triệu Khải Mô khá hối hận vì bảo cậu lo kiếm tiền lúc trước, không ngờ Quả tử lại đi làm hải thương. Hải dương không giống lục địa, hơi bất cẩn một chút, người lẫn thuyền đều chìm, giao tính mạng với sóng lớn.

"Quả tặc nhi?"

Thấy Lý Quả im lặng, Triệu Khải Mô hiếm khi gọi ra ba chữ tràn ngập hồi ức này.

"Tận lực tìm người đi thay ta, chứ lỡ táng thân cho cá, lại không thấy được ngươi." Lý Quả cười, cậu đương nhiên sẽ quý trọng tính mạng. Nếu chết rồi, thì dã tràng xe cát, không chỉ cha nương thương tâm, cũng không cách nào cùng Triệu Khải Mô bên nhau cả đời.

"Chuyện sinh tử, chớ đùa." Triệu Khải Mô nghiêm nghị quát khẽ, nhéo mặt Lý Quả, làm nụ cười Lý Quả rơi mất.

"Đừng tự mình theo thuyền nữa, bằng khả năng ngươi ta, cần gì phải chịu khổ đến thế."

Quan bổng phong phú, mấy năm qua, đủ để mua trạch mua điền, huống hồ Lý Quả chuyên kinh thương, Quả tử dù làm điểm bán lẻ, cũng có thể sinh hoạt rất khá.

"Hiểu rồi, ta để người đại diện đi, nhưng kiếm ít hơn rất nhiều, hắn không hiểu phiên ngữ, còn phải mời… A…"

Lý Quả chẹp chẹp miệng, năng lực buôn hàng hóa của người đại diện kém xa cậu, hơn nữa không hiểu phiên ngữ, sợ bị người lừa gạt. Lý Quả còn chưa oán giận xong, Triệu Khải Mô đột nhiên hôn đến, để Lý Quả khỏi nói nữa.

Tham tài như thế này, tiền nhiều hơn nữa cũng không quan trọng bằng tính mạng, một cái mạng của Quả tặc nhi, giá trị vạn vạn quan tiền.

Sáng sớm, Lý Quả còn buồn ngủ bò lên, cọ trong lòng Triệu Khải Mô: "Buồn ngủ quá, ngủ thêm một lát nữa."

Bọn họ quấn lấy nhau một đêm, hừng đông mới ngủ, Lý Quả mệt vô cùng, Triệu Khải Mô ngược lại tinh lực dồi dào. Hắn tiến gần tai Lý Quả cười: "Còn muốn đi Mai Lĩnh không?" Lý Quả mở mắt ra, ngáp một cái, hàm hồ nói: "Muốn."

Cũng không phải bởi vì phong cảnh Mai Lĩnh đẹp, mà là hai người có thể ở chung một chỗ, không có người khác đến làm phiền, tự do vô cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!