Chương 104: Gặp lại ở Hồng Châu

Nhậm chức thông xử tại Hồng Châu bất giác đã hai năm. Sang xuân, trong nhà gửi thư báo tin Tần Yên Nương muốn giải trừ hôn ước, Triệu Khải Mô đáp ứng ngay tức khắc. Phu thê lão Triệu rất lo lắng chuyện kết hôn của Triệu Khải Mô, bảo Triệu Khải Mô hết ba năm nhiệm kỳ, phải hồi kinh kết hôn, không thể chậm trễ nữa. Triệu Khải Mô biết sớm muộn không che giấu nổi nữa, đợi hết nhiệm kỳ, hắn sẽ nói thật cùng người nhà.

Giải trừ hôn ước xong, Triệu Khải Mô viết thư báo cho Lý Quả, Quả tử năm đó có nói, chờ hôn ước được giải trừ, cậu sẽ đi tìm Khải Mô. Hai năm qua, Triệu Khải Mô vô cùng nhớ Lý Quả. Hắn biết Lý Quả đang làm hải thương, hàng năm đều mấy tháng ròng rã ở hải ngoại, chứ không ở Thứ Đồng.

Nhận được thư nhà không lâu, Tần Trọng Bình vốn đang nhậm chức Tư lý tham quân ở Việt Châu đột nhiên đến bái phỏng. Đó là một buổi hoàng hôn, Triệu Khải Mô từ quan giải trở về chỗ ở, sai dịch bẩm báo cho hắn biết Tư lý của Việt Châu cầu kiến. Triệu Khải Mô vội vã vào nhà, nhìn thấy Tần Trọng Bình ngồi ngay ngắn ở trong sảnh, khẽ mỉm cười với hắn.

Hai người đều tha hương, đến nay vẫn có thư từ qua lại, song cũng hai năm chưa từng gặp mặt.

"Trọng Bình, ngươi đến Hồng Châu khi nào thế?"

Việt Châu và Hồng Châu đường xá xa xôi, Tần Trọng Bình có chức quan, không thể tự ý nghỉ việc, đại khái là đã xảy ra chuyện gì rồi.

"Hôm nay mới vừa đến, ta phải hồi kinh vì có đại tang (giữ đạo hiếu với cha nương), mấy ngày trước, nương kế đã qua đời."

Tần Trọng Bình bất đắc dĩ nhắc tới, hắn phải về nhà giữ đạo hiếu ba năm.

Tuy rằng vị nương kế này đối đãi với hắn cùng A Yên vô cùng cay nghiệt, song dẫu gì cũng là mẫu thân của hắn.

Triệu Khải Mô nghe thế cũng biết vì sao A Yên lại giải trừ hôn ước, người bức bách nàng đã chết rồi. Với kiểu người khoan dung như Tần Trọng Bình gia sản về sau tất nhiên sẽ chia cho A Yên một phần, vô luận nàng có xuất giá hay không.

"Tử Hi, việc của A Yên, nhờ có ngươi hỗ trợ."

Tần Trọng Bình nói cám ơn, hắn lần này tới Hồng Châu là tiện đường đi ngang qua, vừa vặn tới thăm bằng hữu một chút.

"Quả thật hổ thẹn, ta cũng là theo nhu cầu đôi bên thôi."

Thời điểm quyết định định sính rồi sau này giải trừ hôn ước, Triệu Khải Mô đã không coi là quang minh lỗi lạc, hắn vì không từ bỏ được tình yêu mà làm ra việc hổ thẹn. Nhưng mà hắn cũng không hối hận.

"Hôn ước được giải trừ, nghĩ ngươi sang năm hồi kinh, không tránh được việc phải thành thân."

"Là như vậy."

Triệu Khải Mô nhẹ nhàng trả lời, đây là chuyện trong dự liệu.

"Ngươi cũng không phải ẩn sĩ, hạc tử mai thê (vợ mai, con hạc) là không thích hợp, sẽ bị người ta nói ra nói vào."

Nếu như bởi vì không thê không con bị người khác bắt lấy khuyết điểm kết tội, vậy chỉ sợ sẽ có chút phiền phức.

"Ta không sợ những lời ra tiếng vào, lại nói nhậm chức nơi xa cách ngàn dặm, sao biết người đó có thê thiếp con cái hay không, xa như vậy mà."

Triệu Khải Mô thích làm quan địa phương, bổng lộc nhiều hơn làm quan trong kinh, hơn nữa lại tự tại.

"Người kia cũng không thành thân sao?"

Tần Trọng Bình nói không lại Triệu Khải Mô, hắn không thể hiểu được lựa chọn không kết hôn của Triệu Khải Mô, lại biết hắn là vì một người.

"Cũng vậy."

Nhớ lại thư năm xưa Lý Quả gửi, cậu chưa từng giục Triệu Khải Mô giải trừ hôn ước, cậu cũng không nói về hôn phối. Có thể Triệu Khải Mô biết tâm tư Lý Quả, ở cùng một chỗ, một cái giường, bạc đầu giai lão.

Tần Trọng Bình không hỏi nữa, hắn rất khiếp sợ, hắn mới vừa nghe thấy hôn thề giữa hai nam tử.

Bởi vì phải chạy về kinh có đại tang, Tần Trọng Bình không ở lại Hồng Châu lâu, ngày thứ hai Triệu Khải Mô đưa hắn lên đường, Tần Trọng Bình nói: Nghĩ đến thế gian có trăm nghìn loại người, không thể ai cũng giống ai được, lúc trước ta không hiểu A Yên, gần đây tựa hồ đã hiểu.

Luôn có người không chịu tuân thủ lễ giáo, cái gọi là tính tình quái đản, bọn họ vì cuộc sống của bản thân, có thể thật gian nan, song cũng không oán không hối hận.

Tần Trọng Bình nhìn lại, nhìn thấy Triệu Khải Mô vẫn đứng ở cổ đạo tiễn đưa, chưa từng rời đi, người này ngoại hình như long như phượng, ngang tàng bảy thước, nhưng lại phản đạo mà sống. Tần Trọng Bình chắp tay nói lời từ biệt: Tử Hi, con đường phía phải bảo trọng.

Sau hai tuần từ ngày Tần Trọng Bình đi, Lý Quả đến Hồng Châu, hai năm qua, Hồng Châu là nơi cậu luôn nhớ thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!