Chương 3: (Vô Đề)

Khi đó ông ấy đã mất rất nhiều năm rồi.

Nếu linh hồn cần được cho phép mới có thể trở về nhà.

Đến giờ, thì phải đi đến cõi âm trình diện, vậy tại sao cậu tôi lại tự do như vậy?

Tôi không nghĩ thông, nhưng cũng không có chỗ nào để hỏi.

Bởi vì mấy năm trước khi chúng tôi chuyển nhà, ông ấy đã nói với tôi rằng ông ấy đã được xếp hàng đến lượt đầu thai chuyển kiếp rồi.

7.

Tôi và Sơn Dương chơi bi, nói chuyện ở trong sân.

Gần hai tiếng đồng hồ, không thấy bất cứ ai hay con ma nào bước vào cổng nhà cậu ấy.

Tôi và Sơn Dương đang chơi trong sân. Gần 9 giờ tối, bố của Sơn Dương mở cửa ra, vừa đi vội ra khỏi sân vừa nói: "Sao hai đứa còn ở trong sân thế này, vào nhà đi!"

Hai đứa tôi mỗi người cầm một cái đèn pin, chạy vài bước đuổi kịp ông ấy, nói: "Chú ơi, chú đi đón chú hai phải không? Bọn cháu đi cùng chú."

Bố Sơn Dương ngớ người: "Thiên Tục, thằng nhóc này, cháu biết xem bói à? Sao cháu biết chú đi đón chú hai?"

Tôi cười ha ha: "Chú đoán xem cháu biết bằng cách nào?"

Đến ngã ba, chúng tôi vẫn làm theo quy trình cũ. Tôi dẫn bố của Sơn Dương đứng ở một chỗ cách xa hơn, rồi dặn dò Sơn Dương: "Lát nữa, cậu cứ giữ chặt bố, giữ thật chắc vào. Dù tớ có làm gì, cậu cũng đừng bận tâm. Nhớ nhé, dù có thấy gì đi chăng nữa, cũng không được buông tay, cứ giữ chặt bố."

Vài câu nói khiến bố của Sơn Dương lúng túng. "Giữ chú làm gì, Thiên Tục, hai đứa đang nói gì vậy?"

Tôi nhìn thấy ánh đèn xe từ xa đang lấp ló trên đường quốc lộ, trả lời: "Lát nữa chú sẽ biết."

Nói xong, tôi quay người đi thẳng ra đường quốc lộ.

8.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi thấy người phụ nữ mặc đồ trắng gần như chỉ còn là một cái bóng mờ, lập tức dịch chuyển đến trước mặt tôi, chặn đường đi của tôi.

Chiếc xe tải "vù" một tiếng lao qua người cô ta, suýt sượt qua mặt tôi.

Sau khi chiếc xe đi qua, người phụ nữ vẫn đứng nguyên trước mặt tôi, tỏ vẻ tức giận: "Anh bị điên à, muốn chết thì chết ở chỗ khác, chết ở đây tôi không thể giải thích được."

Tôi nhướn mày, cúi xuống nhìn vạch liền cách mũi giày tôi đúng 5cm, nói: "Ai bảo tôi muốn chết, tôi còn chưa sống đủ đâu!"

"Anh..." Cô ta kinh ngạc nhìn tôi: "Anh có thể nhìn thấy tôi, còn nghe thấy tôi nói nữa sao?"

"Ừ." Tôi cảm thấy buồn cười.

Với vẻ mặt này của cô ta, trông như kiểu là tôi mới giống ma hơn.

Phía sau tôi, bố Sơn Dương đã tỉnh lại, khởi động trạng thái nhận thức một lần nữa. Sơn Dương ba bước gộp làm hai chạy đến, vẻ mặt vẫn còn hoảng hồn.

"Khốn nạn, cậu muốn dọa tớ chết à, Phương Tử."

"Vừa nãy cậu làm gì thế..."

Tôi vỗ vai cậu ấy: "Không sao, cậu đưa chú đứng xa một chút, để tới hỏi cho rõ."

"Cậu..." Cậu ấy nhận ra điều gì đó, miệng há hốc nhìn xung quanh không một bóng người, rồi nuốt nước bọt: "Vậy cậu cẩn thận đấy."

Tôi gật đầu: "Yên tâm đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!