Chương 1: (Vô Đề)

Năm lên bảy, tôi nhặt được một mảnh xương kì dị.

Từ đó, tôi có thể nhìn thấy linh hồn của người chết.

1.

Tôi sinh ra vốn không có mắt âm dương, cũng không biết thuật thông linh.

Nhưng năm lên bảy, tôi nhặt được một mảnh xương nhỏ, cuộc sống của tôi bỗng nhiên trở nên khác hẳn.

Tôi có thể nhìn thấy linh hồn của người chết.

Tôi và những hồn ma đó giống như hai loài vật giao nhau trong không gian song song.

Tôi đi đường của tôi, còn họ thì ngồi xổm ở góc tối của họ.

Chúng tôi không làm phiền nhau, cũng không làm tổn thương nhau.

Đôi khi còn gật đầu chào hỏi.

Tôi và những hồn ma mà tôi nhìn thấy trở thành bạn bè xã giao.

2.

Tôi chưa từng nói chuyện này cho ai biết.

Chỉ có người bạn thân từ nhỏ của tôi là Sơn Dương biết.

Sơn Dương họ Vương, tên thật là Vương Thiện Dương.

Hai chúng tôi lớn lên bên nhau, sau đó lại cùng học chung một trường đại học hạng hai.

Khi năm thứ hai sắp đến kỳ nghỉ hè, chú hai của Sơn Dương đột nhiên qua đời vì tai nạn xe, cậu ấy đã về quê trước.

Khi tôi về nhà thăm cậu ấy vào kỳ nghỉ, thì thấy Sơn Dương đã tiều tụy đến không còn ra dáng người nữa.

"Có chuyện gì vậy?"

Tôi có chút lo lắng.

Thông thường, khi về nhà chịu tang, dù có mệt mỏi, có đau buồn, cũng không đến mức bị hành hạ đến nông nỗi này.

Đôi mắt của Sơn Dương đã hoàn toàn trũng sâu vào trong, cuống họng cậu ấy chuyển động, muốn nói điều gì đó, nhưng lại ngập ngừng.

"Rốt cuộc là chuyện gì, cậu nói đi chứ?"

Sơn Dương hít một hơi thật sâu, như thể đã hạ quyết tâm:

"Phương Tử, tớ muốn nhờ cậu một chuyện."

Tôi rất sốt ruột.

"Chuyện gì, cậu nói đi."

"Giữa chúng ta còn phải ấp úng như vậy sao?"

Sơn Dương cau mày thật chặt.

"Chú hai tớ gặp tai nạn xe ở lăng Công Chúa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!