Chương 8: Tây Môn

Cái người tên Tây Môn Thanh lại đến nữa rồi.

____________________________

Trước cổng Trầm Vũ technology, quả nhiên đã có một đám phóng viên ngồi chờ sẵn.

Bọn họ chen chúc trên bậc thang, đen kịt như bầy chim sẻ đậu dây điện cao áp, chỉ chờ xe của Minh Yến dừng lại liền lao tới chíu chít "cướp ăn".

"Chim sẻ ngoài cửa sổ, líu lo trên dây điện…"  Lục Vũ vừa khe khẽ ngâm nga vừa liếc đám phóng viên nhiều chuyện ngoài quảng trường, "Công ty này không có bãi đỗ xe ngầm sao?"

Tòa nhà của Trầm Vũ Technology chẳng hề hoành tráng như tưởng tượng, chỉ là một tòa nhà thấp tầng hơi cũ kỹ. Trên nóc là bảng hiệu công ty cùng logo hình con cá nửa chìm nửa nổi há miệng rất sơ sài.

Trong tòa nhà cũng chẳng có công ty nào khác. Nếu có bãi đỗ ngầm, phóng viên cũng chẳng dễ gì canh me trước cửa. Minh Yến không buồn trả lời câu hỏi hiển nhiên ấy, chỉ dặn: "Bảo vệ đang chờ sẵn ở cửa. Em xuống xe rồi chạy thẳng vào trong."

Xe vừa dừng, phóng viên quả nhiên ùa lên.

"Tổng giám đốc Minh, xin hỏi anh nghĩ sao về việc niêm yết thất bại?"

"Có tin Trầm Vũ technology chuẩn bị nhận đầu tư của Thanh Khê Capital, có thật không?"

"Nếu không nhận vốn đầu tư này công ty sẽ rơi vào khủng hoảng nợ. Minh tổng, nghe nói anh đối với xử lý khủng hoảng nợ rất có kinh nghiệm, có đúng thế không?"

Đám đông chen chúc, mặt mũi phóng viên hàng đầu gần như ép sát lên cửa kính, khiến Minh Yến thậm chí còn không thể mở cửa xe.

Lục Vũ đeo khẩu trang bước xuống từ ghế phụ, chạy vội lên bậc thang, kéo khẩu trang xuống: "Có chuyện gì thì hỏi tôi này!"

Đám đông im bặt một giây, rồi bùng nổ.

"Lục Vũ!"

"Là Lục Vũ!"

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, phóng viên lập tức bỏ qua Minh Yến, ào ạt vây lấy cậu.

Khoảng trống trước cửa xe lập tức rộng mở, Minh Yến mới có thể xuống xe. Anh nhíu mày nhìn Lục Vũ đang bị vây giữa rừng máy ảnh.

"Tổng giám đốc Minh, mau đi thôi." Thư ký dẫn theo vệ sĩ tới hộ tống.

Minh Yến ra hiệu cho thư ký sang hỗ trợ Lục Vũ, còn anh thì đi vào sảnh công ty bằng cửa hông.

"Tổng giám đốc Lục, xin hỏi anh nghĩ sao về việc niêm yết thất bại?"

Đó là một phóng viên vô danh, nhưng anh ta lại kiên trì hỏi câu hỏi này đến mức khó tin.

Lục Vũ thuận tay giật lấy chiếc micro nhìn có vẻ đa năng, chuyển sang chế độ loa phóng thanh:

"Công ty mới thành lập chưa bao lâu đã đạt tiêu chuẩn niêm yết, đây đều là minh chứng cho sự ưu ái của giới đầu tư. Dù tôi mới 28 tuổi đã có thành tựu này, nhưng tôi vẫn sẽ giữ vững khiêm nhường, tiếp tục phấn đấu!"

Lũ "chim sẻ" bỗng như ăn nhầm bả chuột, câm nín tập thể.

Thế gian sao lại có kẻ mặt dày đến vậy?

Phóng viên hàng đầu lập tức phản ứng: "Đã tự nhận là thành công, vậy tại sao còn muốn niêm yết? Chẳng lẽ để giải quyết khủng hoảng nợ?"

Lục Vũ nhún vai lười biếng: "Để đổi văn phòng thôi. Ở đây không có bãi đỗ xe ngầm, dễ bị phóng viên vây quá."

Đúng lúc đó, bảo vệ chen tới, chuẩn bị kéo Lục Vũ đi.

"Được rồi, hôm nay tới đây thôi, cảm ơn mọi người vất vả." Cậu nhét micro trả lại phóng viên rồi quay người rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!