Chương 44: Gia sản

A, là Thiếu phu nhân.

_______________

Lục Vũ cuối cùng vẫn mang theo quà bồi bổ và quà tặng lưu niệm đến Minh gia. Tuy chuyện tiền nong đang rất gấp, nhưng lấy lòng bố mẹ vợ tương lai vẫn quan trọng hơn.

Hai người lái xe đến dưới lầu Minh gia, mẹ Minh nhận được tin liền xuống đón: "Các con đến mà không báo trước một tiếng, để mẹ còn chuẩn bị vài món ngon chứ."

"Dì à, dì nấu mì nước sôi thôi cũng đã là mỹ thực rồi." Lục Vũ xách theo đủ loại túi lớn túi nhỏ xuống xe.

"Tiểu Vũ đúng là biết nói chuyện." Mẹ Minh bị cậu chọc, khẽ mỉm cười, nhìn thấy đống quà lưu niệm ấy liền ôm lấy chiếc gối nhỏ hình chibi của Hoa Văn Viễn: "Trời ơi, đáng yêu quá, dì phải để nó ở đầu giường mới được."

Lục Vũ xách đồ lên nhà, đặt túi bồi bổ xuống, đảo mắt nhìn quanh: "Còn chú đâu rồi ạ?"

"Ông ấy tới xưởng rồi, vẫn chưa về." Mẹ Minh thản nhiên nói, bà vừa đặt gối của Hoa Văn Viễn ngay ngắn trong phòng, vừa buộc tạp dề, dặn hai người chờ chút sẽ được ăn cơm.

"Không cần đâu dì ạ. Bọn con còn có việc, không ăn ở nhà đâu. Lát nữa tiện đường sẽ đón chú về." Lục Vũ kéo nhẹ tay Minh Yến, ra hiệu cho anh đi theo mình xuống lầu.

Mẹ Minh từ trong bếp chạy ra: "Ôi dào, không cần lo cho ông ấy đâu, ông ấy mà vào xưởng thì chẳng biết mấy giờ mới ra, hai đứa ăn rồi hãy đi."

"Dì yên tâm, bọn con làm xong việc sẽ xem thời gian rồi liên lạc với chú ạ." Lục Vũ vẫy tay, để mặc cửa thang máy khép lại.

"Không phải em bảo đến ăn ké bữa cơm sao?" Minh Yến không hiểu, bị kéo trở lại xe.

"Mẹ anh ở nhà một mình chắc chỉ định ăn đơn giản thôi. Bọn mình lên lại khiến dì phải bày biện nấu nướng," Lục Vũ nói, rồi quay đầu xe, hôm nay vì muốn tạo ấn tượng tốt nên cậu là người lái xe đến nhà bố mẹ vợ, "với lại, em cũng muốn đến xưởng xem thử."

Minh Yến khó hiểu: "Em đến xưởng làm gì?"

Hiện nay, nhà máy của Minh Nhật Biểu Nghiệp đã ngừng sản xuất, chỉ còn lại xưởng chế tác đồng hồ thủ công cao cấp vẫn đang hoạt động, được một nhóm thợ thủ công bậc thầy hỗ trợ.

Lục Vũ nói đầy lý lẽ: "Đi thị sát sản nghiệp Minh gia chứ sao. Dù sao em cũng là Minh phu nhân, tương lai em sẽ là người đứng đầu gia tộc."

Minh Yến bị cậu chọc cười: "Được rồi, chúng ta đi xem một chút, ha ha ha." Nói xong anh lại tự cười thầm thêm một lúc.

Xưởng chế tác thủ công của Minh Nhật biểu nghiệp là một tòa nhà cổ kính tinh xảo theo phong cách phương Tây, vẫn giữ nguyên phong cách đầu thế kỷ 20, tòa nhà ẩn mình giữa những bức tường đá và hàng cây xanh của khu phố cổ.

Minh Yến xuống xe, nhìn tòa nhà đượm dấu ấn thời gian ấy, chậm rãi hít một hơi, mỉm cười: "Thành thật mà nói, đây chính là di sản tổ tiên của Minh gia. Nếu Minh gia thực sự phá sản, bán tòa nhà cổ kính theo phong cách phương Tây này cũng có thể kiếm chút vốn khởi nghiệp."

Lục Vũ khóa xe, khoác tay Minh Yến, hất cằm ra dáng phu nhân chính thất: "Chồng à, chúng ta vào thôi."

"Ha ha ha." Minh Yến không nhịn được bật cười, để mặc người cao hơn nửa cái đầu kia khoác tay mình, rồi khẽ nói bên tai Lục Vũ: "Trong tòa nhà này còn có một bộ sưu tập vật phẩm quý hiếm, là nguyên liệu chế tác đồng hồ."

Lục Vũ giật mình, trừng mắt nhìn Minh Yến: "Anh nói cho em biết mấy thứ đó làm gì?" Đây rõ ràng là bí mật lớn của Minh gia, là tài sản thật sự của gia tộc.

Minh Yến khẽ ho một tiếng, chống tay lên môi: "Minh phu nhân thì nên biết chứ."

Lục Vũ ngẩn ra một giây, trên mặt dần lộ vẻ vui mừng khó tả: "Đúng vậy, em là Minh phu nhân." Nói rồi buông tay Minh Yến ra, hiên ngang tiến thẳng vào trong nhà.

Minh Yến nhìn bóng lưng hớn hở của Lục Vũ, thầm nghĩ mình nên đối xử với cậu tốt hơn một chút.

Bên trong xưởng là dãy bàn gỗ dài, trên bàn đặt đủ loại công cụ, vật liệu, nhưng mọi thứ đều gọn gàng ngăn nắp, hệt như chiếc đồng hồ vậy, tinh xảo và tỉ mỉ.

Bố Minh mặc bộ vest cổ điển, lưng thẳng tắp đứng giữa phòng, trông như một quý ông của thế kỷ trước, tao nhã đứng trong tiệm đồng hồ chọn cho mình một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng.

Một người thợ cả đeo tạp dề da, tay áo sơ mi được xắn gọn gàng, đang nâng một hộp gỗ đưa cho bố Minh xem, vẻ kiêu hãnh xen lẫn chút xúc động:

"Thưa ngài, mời ngài xem qua."

Cha Minh chưa vội cầm đồ trong hộp, mà quay theo tiếng nói, nhìn về phía cửa: "Hai đứa tới làm gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!