Chương 43: Kiếm tiền

Sáng nay tao vừa bỏ tiền vào túi, chiều mày đã tiêu hết rồi.

____________________

Buổi livestream buổi chiều, Lục Vũ cứ uể oải chẳng có tinh thần.

Hoa Văn Viễn thì tràn đầy năng lượng, chỉ huy mọi người giấu bạc trong núi, rồi cả nhóm lại nhẹ nhàng tiếp tục lên đường. Làm vậy thì suốt quãng đường sẽ không sợ bị tra hỏi, đợi khi tình hình lắng xuống, họ có thể dẫn cận vệ đến lấy bạc.

"Chỗ bạc này tuy không nhiều, nhưng là bước đầu tiên." Hoa Văn Viễn tựa người vào thành xe, tự nói một mình.

"Bước đầu tiên gì cơ?" Tạ Trọng Vân không hiểu, chỉ thấy việc cướp tiền của thái giám thật thú vị: "Ca, lần sau có vụ này nhớ gọi đệ nha."

Hoa Văn Viễn liếc nhìn cậu ta, lắc đầu: "Nói cho ngươi, ngươi cũng chẳng hiểu đâu." – Đây chính là bước đầu tiên y phản bội triều đình. Chính từ khoảnh khắc cướp ngân kho ấy, y đã không còn là vị Hoa tướng quân trung quân ái quốc ngày trước nữa.

Y muốn tìm người nói chuyện, nhưng khổ nỗi biểu đệ lại ngu ngốc chẳng hiểu gì, nên đành quay sang nhìn "nhị thúc trên trời rơi xuống" kia: "Nhị thúc thấy năm ngàn lượng này dùng làm gì thì tốt?"

"Cháu nghĩ sao?" Lục Vũ hời hợt đáp.

"Ta muốn chế tạo một lô nỏ." Hoa Văn Viễn xoa cằm. Năm ngàn lượng nói ít thì chẳng ít, mà nói nhiều cũng chẳng nhiều; đem nuôi một đội vệ binh thì chẳng khác nào muối bỏ biển.

Hoa gia có cách huấn luyện vệ binh riêng. Vệ binh giỏi bắn cung, cưỡi ngựa, binh khí, lại còn không sợ hãi. Một đội ngũ như vậy trên chiến trường làm quân đột kích thì rất hữu dụng, nhưng với kinh nghiệm kiếp trước, Hoa Văn Viễn cảm thấy vẫn chưa đủ. Y nghĩ đến những chiếc nỏ mà y thấy ở bên ngoài quan ải đời trước. Nếu có thể trang bị một bộ nỏ ngắn cho thân binh, họ sẽ có thể sánh với ám vệ. Khi ấy, muốn giết ai thì giết, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều.

Y hứng khởi kể ý tưởng cho "nhị thúc", nhưng Lục Vũ chỉ "ừ ừ à à" cho qua.

"Nhị thúc sao vậy?" Hoa Văn Viễn lúc này mới nhận ra điều khác thường.

Lục Vũ mềm oặt tựa trong lòng Minh Yến, khoát tay: "Không sao, di chứng sau khi ăn tiên đan thôi."

Minh Yến cúi đầu, khẽ cười.

Lúc nghỉ trưa, Lục Vũ chảy máu mũi, trong cơn xấu hổ, bắt đầu hành động như một tên vô lại, khăng khăng rằng tiếng cười của Minh Yến đã làm tổn thương lòng tự trọng của mình và đòi bồi thường trong suốt buổi phát sóng trực tiếp. Cái gọi là "bồi thường", chính là cho cậu gối đầu trong lòng anh trên xe ngựa để bù lại giấc ngủ trưa bị thiếu.

Hoa Văn Viễn tiếc nuối nói: "Vậy thì tiên đan này không thể dùng trên chiến trường rồi."

Chiến trường biến hóa khôn lường, vừa rồi còn sức mạnh phi thường, nháy mắt sau lại kiệt sức ngã quỵ, nếu địch quay lại đánh úp thì chỉ có thể giơ cổ chịu chết.

Lục Vũ thấy không vui, bèn lên giọng giảng dạy: "Người trẻ tuổi đừng có nghĩ đến đi đường tắt. Cơm là ăn từng miếng, thiên hạ phải đánh từng bước."

Tạ Trọng Vân, đang nhét bánh bao vào miệng, gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, ăn từng miếng, bánh bao này ngon thật, hề hề." Cậu ta ôm trong lòng một cái thùng gỗ nhỏ, bên trong chất đầy bánh bao mua ở quán trà ven đường, vừa ăn vừa phát ra tiếng nhai lớn.

Lục Vũ bĩu môi chê bai: "Chậc, gật cái gì mà gật, ngươi có ăn từng miếng đâu, ngươi là ăn từng thùng đấy. Nhóc béo, biết cái từ "thùng cơm" bắt nguồn từ đâu không?"

*Ở đây chơi chữ có nghĩa đen là đồ ăn hại.

Tạ Trọng Vân hừ một tiếng: "Ta không phải thùng cơm, cùng lắm là cái vại cơm thôi, loại vại có thể nâng vạc ấy! Tiếc là ta chỉ ăn được một vại thế này, Ở trấn bên cạnh có một quán bán thịt kho tàu rất ngon. Ta sợ ăn không hết."

Lục Vũ ngẩng đầu nói với Minh Yến: "Thấy chưa, chẳng những là thùng cơm mà còn mù chữ nữa."

"Thôi, đừng trêu thằng bé nữa." Minh Yến mỉm cười.

Thế giới trong mô phỏng là do tổ họa sĩ vẽ ra, nhân vật cũng được hệ thống xử lý mỹ hóa. Minh Yến vốn đã rất đẹp, đặt vào bối cảnh cổ phong lại càng thêm tuấn tú, tóc dài, mày kiếm, nụ cười sáng như trăng, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Lục Vũ nhìn nụ cười ấy, suýt quên cả lời thoại, phải đến khi bị Minh Yến đẩy một cái, cậu mới hoàn hồn. Cậu ho nhẹ, rút từ tay áo ra một viên thuốc hình tam giác nhỏ, chìa tay ra như khỉ đột đưa chuối: "Đây là thuốc bổ dạ dày, lợi tiêu hóa của Giang Tả, uống vào là có thể tiếp tục ăn thịt kho tàu rồi." 

( Một loại thuốc hỗ trợ tiêu hoá và không có thật)

"Thật hả?" Nhóc mập ngờ vực nhận lấy viên thuốc.

Bình luận trực tiếp:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!