Chương 34: Mẹ vợ

Năm xưa, đại thiếu gia nhà họ Minh không biết bị bỏ bùa mê thuốc lú gì, cứ khăng khăng đòi cưới dì.

____________

"Yahoo!" Lục Vũ reo lên một tiếng rồi chạy ra ngoài, "Em đi nói với lão Dương một tiếng!"

"Em nói gì với lão Dương?" Minh Yến đưa tay định kéo mà không kịp, chỉ cảm thấy một luồng gió lướt qua kẽ tay, năm ngón khum lại trong khoảng không, nắm hụt mất rồi.

Anh bất đắc dĩ lắc đầu, Minh Yến gọi điện về nhà, nói với bố mẹ rằng Lục Vũ cũng sẽ đi cùng, tiện thể nhắc mẹ đừng quên món bồ câu sữa quay ở đây có một "đứa nhỏ" đang mong chờ lắm đấy.

Trước đây, khi Lục Vũ còn thực hiện "kế hoạch theo đuổi tiền bối", cậu đã từng dò hỏi địa chỉ nhà của Minh Yến. Cậu nhớ đó là một khu biệt thự có cái tên nghe rất sang trọng. Biệt thự thì thường ở xa trung tâm, nên Lục Vũ quyết định xin về sớm.

Lúc này, Dương Trầm đang dẫn theo Felix — người tự nguyện làm lao động khổ sai — để bảo trì hệ thống. Cửa vừa hé, một cái đầu thò ra.

"Lão Dương, hôm nay tao về sớm nha!" Lục Vũ lớn tiếng nói.

Dương Trầm giật mình, cau mày xua tay: "Mày là sếp, muốn về thì ai cản mày được?"

Lục Vũ bĩu môi: "Mày cũng không hỏi vì sao à?"

Dương Trầm lười trả lời.

Felix, đang cố học tiếng Trung, dùng máy dịch thông minh nghe được đại khái ý của cậu, tốt bụng hỏi: "Why?"

Lục Vũ nhe răng cười: "Vì mẹ vợ tôi gọi về ăn bồ câu sữa quay!"

Nói xong còn cố tình lặp lại bằng tiếng Anh, đảm bảo cả "tóc nâu" lẫn "đầu hói" trong phòng đều nghe hiểu được.

Felix hiểu sơ sơ, vỗ tay cổ vũ: "Cool!"

"Cút nhanh lên! Không cút thì ở lại làm việc với tao đi!" Lão Dương kéo cái đầu nâu ngẩn ngơ kia về, quát bằng tiếng G quốc: "Quan tâm cậu ta làm gì!"

Lục Vũ hài lòng hoàn tất nghi thức "về sớm", rồi theo Minh Yến lái xe về nhà họ Minh.

"Ơ, gần vậy hả?" Lục Vũ vốn chuẩn bị tinh thần sẽ đi khá xa, không ngờ một lát đã tới nơi. Đây không phải khu biệt thự mà cậu biết, đây chỉ là một khu chung cư bình thường.

Tuy không phải nhà cũ kỹ, nhưng cũng chẳng thể gọi là biệt thự gì.

Cậu xách quà, nhìn Minh Yến thuần thục bấm thang máy, trong lòng hơi xót xa — không ngờ nhà họ Minh sa sút đến mức này, ngay cả biệt thự cũng không còn.

Nhà bên trong khá rộng, căn hộ ba phòng ngủ hai phòng khách, sáng sủa sạch sẽ, được bày trí trông rất ấm cúng. Trên sofa còn bày mấy cái gối ôm in hình Lục Đông Đông và Thẩm Bạch Thủy. Ghế thay giày ở cửa còn có áo bọc len thủ công, họa tiết lại là cây đinh ba Hải Vương của Lục Đông Đông, rất dễ thương — chỉ là trông có vẻ ngồi lên sẽ hơi châm chích mông.

Bố Minh ngồi trên sofa, vẻ mặt điềm tĩnh, khí chất nho nhã, trông như phiên bản lớn tuổi của Minh Yến. Chỉ là ngồi giữa một đống gối chibi của Lục Đông Đông và Thẩm tổng, thì có hơi khó giữ vẻ nghiêm nghị.

Thấy Lục Vũ đến, ông chỉ gật đầu lịch sự.

Mẹ Minh ló đầu ra từ tấm rèm che nửa kín có dòng chữ "Tiền của ngài Thẩm" treo trên cửa bếp, vui vẻ chào đón: "Tiểu Lục đến rồi à, đợi chút nhé, bồ câu  sữa quay sắp xong rồi đây!"

Lục Vũ đặt quà xuống, xắn tay áo đi vào bếp: "Dì để con giúp với ạ."

"Không cần không cần," mẹ Minh xua tay, "Con đi chơi với Yến đi."

Minh Yến ngồi cạnh bố, thấy ông có ý muốn nói, liền ngăn lại: "Bố, mình vô thư phòng nói đi." — Có vài chuyện không tiện để Lục Vũ nghe.

Lục Vũ ngoái lại nhìn hai bố con hình như có điều muốn bàn, bèn không tới sofa góp chuyện nữa mà chui thẳng vào bếp: "Dì ơi, anh Yến với chú có chuyện cần nói, con ở đây chơi nha, con hứa không làm phiền dì đâu mà."

Mẹ Minh lẩm bẩm: "Cái ông Minh này thật là…" rồi đưa cho cậu một cục bột mì đã nhào, bảo ngồi xuống ghế nhỏ nặn chơi.

Lục Vũ cầm cục bột mịn mát trong tay, hơi ngẩn ra. Hồi nhỏ, cậu cũng từng chơi thứ này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!