Chương 33: Về nhà

Em phải đi cáo trạng với thầy bố.

_________________

Bình luận trực tiếp cười đến phát điên.

[Sếp Lục bị đánh hả?]

[Trời ơi, Sếp Lục bị vợ đánh rồi kìa!]

[Hai người này đang yêu đương thật sao? Không giống kiểu kết hôn hợp đồng lắm.]

Màn hình kết thúc bị vô số chữ "hahaha" phủ kín, nhưng giữa đó vẫn xen lẫn vài bình luận lệch nhịp:

[Diễn thôi, mau ly hôn đi.]

[Tư bản vì kiếm tiền mà liều thật, đến cả "diễn đam mỹ" cũng chịu…]

[Lục cẩu, cái này vui ghê, cho tôi chơi với, tôi tài trợ cho cậu!]

Đang lúc sôi nổi, tài khoản chính thức của Trầm Vũ Technology đăng thông báo, nói buổi livestream hôm nay kết thúc tại đây, ngày mai sẽ tiếp tục.

Cả mạng xã hội lập tức vang lên tiếng kêu than.

Netizen A: "Sao chỉ chiếu có ba chương? Như vậy mà coi được hả? Nhà ai tử tế mà một ngày chỉ chiếu ba chương chứ! Bộ truyện này có tận 1200 chương đó, chiếu kiểu này chẳng lẽ phải chiếu hết cả năm sao!"

Netizen B: "Tuy nói vậy, nhưng ba chương đầu là phần mở đầu của bắt cá trên đất khô, mỗi chương 5000 chữ lận."

Người dùng C: "Có 15000 chữ thôi, tức là cũng tương đương năm chương bình thường mà, trước đó chẳng phải đã nói là mỗi ngày chiếu nội dung của 50 chương cơ mà!"

Vì sự náo động quá dữ dội, phía Trầm Vũ Technology phải chính thức phản hồi rằng vì hôm nay là ngày đầu tiên, vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm nên mới chỉ chiếu thử ít như vậy, ngày mai sẽ chiếu nhiều hơn.

Thế nhưng cư dân mạng vẫn không chịu, tiếp tục gào khóc dưới bài đăng chính thức, thậm chí còn kéo nhau sang trang chính chủ của bắt cá trên đất khô để "gọi hồn":

[Bắt cá trên đất khô ra đây mau! Có gan chỉ chiếu ba tập thì có gan ra đây giải thích đi!]

Độ hot bùng nổ nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.

Lần đầu tiên, mọi người vô cùng phấn khích khi chứng kiến ​​một buổi livestream biến một cuốn tiểu thuyết thành trò chơi có cốt truyện ba chiều, cho phép họ tham gia vào cốt truyện và tương tác với các nhân vật trong truyện. Đây thực sự là một tác phẩm khoa học viễn tưởng vượt xa trí tưởng tượng về công nghệ hiện tại.

"Hoa Văn Viễn" không ngoài dự đoán đã leo lên hạng nhất bảng tìm kiếm từ khoá viral, những người sáng nay chưa kịp xem livestream đều nhao nhao xin bản phát lại.

Thế nhưng nền tảng BirdBook chủ yếu là các dịch vụ mạng xã hội, tuy tính năng gì cũng có nhưng các dịch vụ đều rất cơ bản, hơn nửa livestream lại không có chức năng phát lại, chiếu rồi là hết. Mọi người chỉ có thể xem lại qua những đoạn video cắt từ bản ghi màn hình do các netizen khác đăng lên.

Lục Vũ vừa tháo mũ thực tế ảo ra, còn chưa kịp chạy sang khoang mô phỏng của Minh Yến để nịnh nọt, thì giám đốc kinh doanh đã lao vào như một cơn gió: "Tổng giám đốc Lục, Tổng giám đốc Minh, có mấy nền tảng video liên hệ muốn mua bản quyền phát lại buổi livestream của chúng ta, giá họ đưa ra đều rất hấp dẫn!"

"Làm bản báo giá chi tiết đi, ăn trưa xong chúng ta sẽ họp bàn." Lục Vũ phất tay, đẩy lão Dương đang định qua giúp ra ngoài, tự mình chạy đến tháo mũ, tháo dây an toàn cho Minh Yến, tiện tay chỉnh lại mớ tóc bị ép xẹp của anh, khẽ hỏi nhỏ: "Anh có mệt không, có chỗ nào thấy khó chịu không?"

Minh Yến khẽ lắc đầu, còn chưa kịp nói gì thì giám đốc quảng cáo cũng hí hửng bước vào, híp mắt cười toe toét: "Có nhà quảng cáo mới muốn đặt quảng cáo, giá họ đưa cao gấp mười lần bên trước đó!"

Lục Vũ trừng anh ta một cái, nhưng chẳng ai thèm để ý ánh mắt cảnh cáo ấy của cậu, mọi người đều vô cùng phấn khích.

Người kích động nhất lại là kỹ sư tóc nâu Felix – người phụ trách bảo trì thiết bị. Anh ta há hốc miệng xem hết toàn bộ buổi công chiếu, sau đó cứ đi vòng quanh lão Dương như con lừa bịt mắt kéo cối xay, không sao dừng lại được: "Trời ơi, làm sao các anh làm được thế này? Làm sao văn bản trong tiểu thuyết có thể chuyển đổi trực tiếp thành chuyển động ba chiều?

Tại sao nhân vật đó lại có tính tự chủ riêng?"

Dương Trầm bị quay đến chóng mặt, đành bất lực giải thích: "Bởi vì đó chính là trợ lý trí não mà bọn tôi đang phát triển. Dữ liệu nguồn của nhân vật chính cực kỳ khổng lồ, và nó không phải chỉ đơn giản là dựa trên nội dung tiểu thuyết."

Felix vẫn không dám tin. Công ty họ làm chỉ có thể chế tạo loại máy chơi game chạy theo lập trình có sẵn, thật ra không hề phức tạp — chỉ là biến game bình thường thành dạng game chuyển động ba chiều mà thôi. Còn Trầm Vũ thì chẳng khác nào biến xe đạp thành tàu vũ trụ: "Dương, thiết bị sau khi các anh cải tiến, giá trị của nó phải tăng gấp trăm lần! Anh thật sự cần một hệ thống an ninh nghiêm ngặt đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!