Ta vốn định làm một kẻ đại ác.
_______________
Ba người men theo con đường nhỏ, chạy thẳng đến phủ họ Trình. Đúng lúc đó, một tiểu thư đồng của Hoa phủ mang đồ đến, nói nhất định hôm nay phải giao tận tay cho Trình tiểu thư.
Người gác cổng nghe nói là quà từ Hoa phủ, vội vàng cho người vào báo. Từ chỗ cao nhất của mái nhà, Hoa Văn Viễn đứng tay khoanh lại, lạnh mắt nhìn món đồ ấy được truyền tay, cuối cùng dừng lại ở viện của Thất tiểu thư.
Thất tiểu thư mất mẹ từ nhỏ, chỉ còn một người mẹ kế tham tiền. Bà ta cầm món đồ mở ra xem, thấy chỉ là một đóa hoa gấm thì tỏ vẻ thất vọng, phẩy tay cho nha hoàn mang đi.
Hoa Văn Viễn nhảy qua mấy nóc nhà, nhẹ như gió, dừng lại đúng trước cửa sổ khuê phòng của thất tiểu thư.
Nàng nhận hoa lụa, đuổi thị nữ ra ngoài, ngồi trong tiểu viện, ngơ ngác nhìn hoa, lông mày nhíu chặt vì lo lắng.
Giọng thiếu niên vang lên, trong trẻo mà ngạo nghễ: "Trình tiểu thư nhận lễ vật của tại hạ, cớ sao lại buồn bã thế này?"
Thất tiểu thư ngẩng đầu, bỗng ngây người. Trên tường, là một thiếu niên áo đỏ, tay chống đùi gối, dung mạo như ngọc, y mỉm cười hỏi nàng sao lại không vui. Trình tiểu thư sững sờ trước dung nhan của nam nhân trên tường. Y đẹp đến mức khó tin, nàng chưa từng thấy ai đẹp đến thế. Nàng nghe nói y là Hoa Văn Viễn, y vị tướng quân tương lai mà mình bị ép gả cho, trong lòng vừa kinh ngạc vừa bối rối.
Tin đồn nói Hoa tướng quân là kẻ thô kệch, da ngăm, vai u thịt bắp. Nhưng người đang ngồi trên tường kia, rõ ràng là phong tư tuyệt thế, khí độ hiên ngang, chẳng khác gì tiên nhân lạc xuống phàm trần.
Phía sau bức tường, Lục Vũ đang cúi người rình, nhỏ giọng hừ một tiếng:
"Cô ta có vấn đề về thẩm mỹ à? Hắn còn chẳng đẹp bằng một phần trăm của Minh Yến nhà chúng ta!"
Minh Yến liếc cậu một cái, nhàn nhạt nói: "Đó không phải người anh vẽ."
"Ồ?" Lục Vũ nhướng mày.
"Thư sinh này là người yêu của Trình tiểu thư, theo lý thuyết, hắn lẽ ra phải là kiểu nho nhã, thanh tú, khiến tiểu thư động lòng mà cam tâm tình nguyện trốn đi cùng. Nhưng tổ họa sĩ có vẻ… mang chút tư thù cá nhân."
Lục Vũ nhìn chằm chằm vào người đang bị dọa run rẩy bên dưới, khẽ nói:
"Yến Ca, lấy dây thừng trói hắn lại. Ta không thể nhấc hắn lên được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến phân cảnh ngầu lòi của thằng ba nhà ta."
Minh Yến cười nhẹ, phất tay, liền có một sợi dây thừng hiện ra. Lục Vũ nhanh chóng trói gọn gã thư sinh, còn chừa lại một đoạn dài. Còn đe dọa thư sinh không dám phản kháng: "Ngoan ngoãn một chút!"
Đến khi Hoa Văn Viễn nói: "Nếu cô nương đã không thích, tại hạ có lễ vật khác,"
—thì sợi dây kia được ném tới tay y.
Hoa Văn Viễn nhận lấy dây thừng, quay người lại, liếc nhìn Nhị thúc đang giơ ngón tay cái lên, khóe môi khẽ nhếch, vung cánh tay dài như móc câu, ném thư sinh vào trong viện.
"Bộp!" Gã thư sinh rơi xuống sân, lăn mấy vòng.
"Trương lang!" Thất tiểu thư thét lên, nhào tới ôm lấy người yêu bị trói như đòn bánh, nước mắt trào ra.
Hoa Văn Viễn đứng trên tường, giọng trầm lắng:
"Trình tiểu thư, còn gì muốn nói không ? Nếu không, tại hạ mời Trình lão gia tới đây, để sớm giải quyết việc hôn sự này."
Thất tiểu thư run rẩy, cuối cùng quỳ phịch xuống, giọng nghẹn ngào:
"Tiểu hầu gia thứ tội… Thiếp thật sự không còn cách nào khác. Thiếp và Trương Lãng thật lòng yêu nhau, nhưng chàng liên tiếp thi trượt. Trình gia khinh thường chàng, không chịu nhận lời cầu hôn của chàng. Mẫu thân thiếp mất sớm, để lại cho thiếp một kế mẫu độc ác, tham lam. Ép thiếp phải gả vào Hoa gia…"
Lục Vũ tựa vai vào tường, thì thầm bên tai Minh Yến: "Hoa gia vốn là thế gia tước hiệu đời đời. Trước kia Tiên đế bị hoạn quan xúi giục, nổi điên, cướp mất ấn tín của Hoa gia. Tân hoàng đế lên ngôi đã thề sẽ khôi phục lại tước hiệu cho Hoa gia, nhưng vẫn chưa trả lại sắc phong. Trình tiểu thư gọi là "tiểu hầu gia" chẳng qua là muốn nịnh nọt Hoa Văn Viễn, nâng cao địa vị của y.
Hoa Văn Viễn im lặng một lát, rồi ném một bọc vải xuống đất, nói: "Hai người đi đi."
Trình tiểu thư sững sờ, không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Hồi lâu sau, nàng run rẩy cầm lấy bọc vải. Nàng mở ra xem bên trong, suýt nữa thì kêu lên kinh ngạc. Bên trong là những món hồi môn quý giá nhất của nàng, cũng là phần tài sản gia đình mà nàng đáng lẽ phải được hưởng với tư cách là tân nương trong Trình giá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!