Chương 31: Qua mắt

Haizz, đứa trẻ này thật đa nghi.

_________________

Hoa Văn Viễn không tin, lưỡi dao ngắn xoay một vòng trong tay, vòng qua thân đàn, kề sát ngay cổ Lục Vũ, bật cười khinh miệt: "Thúc bá nhà ta đều đã chết trận cả rồi, nhị thúc này là từ đâu mà ra?"

"Ấy, chuyện này nói ra thì dài lắm." Bị y nhẹ nhàng xoay dao liền có thể khống chế, Lục Vũ vẫn bình tĩnh, giơ tay chỉ sang người bên cạnh, nghiêm túc giới thiệu: "Vị này là nhị thẩm của cháu, tên Minh Yến, tự Mặc Đài, là người đọc sách."

Hoa Văn Viễn sững người: "Nhị… thẩm?"

Nếu y không nhìn nhầm thì "thẩm" này rõ ràng là nam nhân.

Minh Yến mỉm cười dịu dàng, gật đầu chào y, rồi nhân lúc Lục Vũ không để ý liền xoay tay nhéo mạnh sau lưng cậu một cái.

Lục Vũ nhăn mặt, vẫn cố giữ vẻ trịnh trọng, thở dài:

"Haiz, năm đó ta thích đàn ông, cha ngươi sống chết không đồng ý, dọa chặt gãy ba cái chân của ta. Không còn cách nào khác, ta đành trốn đi cùng nhị thẩm. Hoa gia bèn bảo ra ngoài là ta đã tử trận. Cha cháu ấy mà, thật tàn nhẫn."

"Ba… ba cái chân? Ngươi lấy đâu ra ba cái chân?"

Hoa Văn Viễn ngây ngốc hỏi, nhưng rồi lập tức hiểu ra "ba chân" nghĩa là gì, gương mặt anh tuấn đỏ bừng đến tận mang tai.

"Ôi trời, ngươi vẫn còn ngây thơ quá." Lục Vũ nghiêng đầu trêu chọc, còn liếc Minh Nghiễn cười mờ ám.

Tội nghiệp Hoa Văn Viễn, chinh chiến vì quốc gia bao năm, nên chưa từng nếm qua mùi đời, cả nam sắc nữ sắc đều chưa chạm tới.

Ngón tay y run lên, đỏ đến tận đầu từng khớp ngón tay, rụt dao lại:

"Nếu người nói mình là nhị thúc, vậy xin hỏi tam thúc tên gì?"

Lục Vũ giơ cây đàn tỳ bà lên, vừa gõ vừa nói không chớp mắt: "Tam thúc con tên Hoa Sinh Nhận."

"Vậy tứ thúc?"

"Hoa Sinh Dậu."

"Ngũ thúc?"

"Hoa Sinh Á."

"Còn lục thúc?"

Lục Vũ cười cười, đặt bàn tay lên dây đàn:

"Không có lục thúc, chúng ta chỉ có năm huynh đệ, tên na ná nhau, tình như thủ túc."

Đúng là đứa nhỏ này khôn khéo, may mà cậu nhớ kỹ. Trong sách vốn chẳng hề nhắc tên các thúc bá của Hoa Văn Viễn, mà cổ nhân lại kiêng nhắc danh tự trưởng bối, nên y hoàn toàn không thể xác minh,  vì vậy mà những cái tên bịa đặt của Lục Vũ nghe cũng hợp lý như thật.

Hoa Văn Viễn im lặng một lúc rồi nói:

"Nhưng… phụ thân ta tên là Hoa Triệu Đình."

Lục Vũ: "…"

Minh Yến cúi đầu, trốn sau lưng cậu, cố nín cười.

Lục Vũ chép miệng, vỗ đùi đánh bộp:

"Thấy chưa, ta nói mãi rồi! Chính vì vậy nên ta không ưa cha ngươi đấy! Cùng một nhà mà sao chỉ mình ông ta được đặt tên khác biệt, chẳng khác nào bọn ta đều là được nhặt về!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!