Chương 30: Gặp mặt

Đợi chút, tiểu tử kia sắp ra rồi.

________________________

Kết thúc chương một, màn hình lập tức tràn ngập bình luận, khán giả sôi trào như nước sôi.

[Cái này còn cuốn hơn anime gấp vạn lần, cảm giác như mình cũng đang ở giữa chiến trường, tham gia vào trận chiến khốc liệt này vậy, wao wao wao!]

[Trầm Vũ tuyệt vời! Trầm Vũ đỉnh của chóp! Trầm Vũ số một!]

[Công nghệ gì vậy trời, nhân vật còn có cả "ý thức độc lập", Hoa Văn Viễn suýt nữa phát hiện ra hai người bọn họ rồi!]

[Hahahahahaha, trời đất ơi, con đại bàng đen hóa ra là Lục Vũ à? Còn sếp Minh đâu rồi?]

Những ai chưa kịp nhìn màn hình phụ thì vội cúi đầu xem — rồi ngơ ngác: "???"

Hai người kia thật sự là hai vị tổng tài bá đạo của Trầm Vũ Technology sao? Tổng tài trong tưởng tượng của họ chẳng phải luôn lạnh lùng, điềm tĩnh, xa cách ư? Sao hai người này lại… như thế này?

Lần này, Trầm Vũ dùng nền tảng livestream của BirdBook, có thể trực tiếp liên kết với mạng xã hội. Chỉ một tấm ảnh Lục Vũ và Minh Yến trong hình dạng "đại bàng núi" được đăng lên, ngay lập tức khiến cả mạng bùng nổ, khiến mọi người "hahaha" xôn xao bàn tán.

Tuy nhiên chưa để mọi người có thời gian bàn tán thêm — bên kia, chương hai đã bắt đầu, cả đám liền lao vào xem tiếp. Những người chưa xem livestream thì hoang mang, cũng vội vàng theo dõi, nóng lòng muốn hiểu từ khóa đang thịnh hành này nghĩa là gì.

Hoa Văn Viễn bỗng mở choàng mắt. Cơn đau nhói như vạn tiễn xuyên tim vẫn chưa tiêu tan, khiến y nhất thời chẳng nhúc nhích nổi.

…Mình chẳng phải đã chết rồi sao? Sao còn cảm nhận được đau đớn?

Trước mắt là nền đất lát gạch xanh. Y nhận ra mình đang nằm úp trên một chiếc ghế dài.

Một tiếng "vút" xé gió vang lên. Bản năng quân nhân khiến y lập tức xoay người, giơ tay bắt lấy nhánh roi đang quất tới lưng mình. Ánh mắt y lạnh băng, sát khí bừng bừng. Trong đầu thoáng hiện lên ý nghĩ — chẳng lẽ mình bị mông tộc bắt, thành nô lệ cho giặc?

Nhưng khi y ngẩng đầu, người trước mặt lại là… phụ thân mình.

Hoa lão gia vốn đang dạy dỗ đứa con ngỗ nghịch, không ngờ còn bị nó chộp mất roi, giận đến run rẩy: "Nghịch tử! Còn dám phản kháng phụ thân ngươi à!"

Hoa Văn Viễn sững người, lẩm bẩm: "Cha?"

"Chát!"

Cây roi vụt mạnh lên tấm lưng trần, cơn đau bỏng rát khiến y khẽ rên một tiếng. Cơn đau buốt như thiêu đốt nhắc nhở y rằng tất cả đều là sự thật. Y vẫn còn sống, đang bị chính phụ thân mình đánh!

Kế mẫu vội bước tới can ngăn: "Lão gia, đủ rồi! Ngày mai Văn Viễn còn phải cưới vợ, ông đánh hỏng người ta rồi thì làm sao cưới được nữa?"

"Cưới… vợ?" — Hoa Văn Viễn khẽ cau mày.

Hoa lão gia mắt kém, không nhìn rõ vẻ mặt đờ đẫn của con trai mình, vẫn tức tối mắng: "Thằng nghịch tử này dám đắc tội với con nuôi của thái giám kia, ngươi muốn hại cả nhà ta à?"

Hoa Văn Viễn xoay người nhảy xuống ghế, né khỏi nhát roi tiếp theo, vừa tránh vừa chắp nối lại ký ức trong đầu.

…Đây là năm y mười sáu tuổi, trước ngày thành thân. Khi đó, y từng đá ngã một con ngựa điên đang lao trên phố, khiến người cưỡi ngã gãy chân.

Y khẽ siết nắm tay. Dù chẳng hiểu vì sao mình lại trở về năm mười sáu tuổi, y vẫn trầm giọng đáp: "Người kia phi ngựa trên phố, suýt giẫm chết một đứa nhỏ. Con chỉ cứu người."

Hoa lão gia giận đến th* d*c, chống roi quát: "Cút ra từ đường mà quỳ! Bao giờ nghĩ thông ra mới được bước chân ra khỏi đó. Nếu đến mai vẫn chưa hiểu, thì quỳ đến tận lúc đón dâu cũng được!"

Nói rồi, ông ném cây roi xuống, được quản gia đỡ dậy, tức giận bỏ đi.

"Văn Viễn, con không sao chứ?" — kế mẫu che miệng, cầm khăn tới gần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!