Lục Đại Vũ, cậu đúng là làm đủ chuyện xấu rồi!
___________
"Mày là Lục Đông Đông á?" Lục Vũ tức cười, "Bớt xàm đi, mày biết Lục Đông Đông là ai không? Nếu mày là Lục Đông Đông, thì tao đây chính là… Tôn Ngộ Không!"
Lục Đông Đông vốn là nhân vật chính trong bộ tiểu thuyết đầu tay của cậu "Ngư Vương". Với cậu, đó đây không chỉ là một nhân vật hư cấu, mà còn là một người bạn thân thiết, mang theo nỗi đau, sự không cam lòng và hy vọng của tuổi trẻ, không gì có thể thay thế.
Vậy mà cái máy này nhập vai Lục Đông Đông lâu ngày, giờ còn thật sự coi mình thành người giấy bước ra từ truyện rồi.
Càng nghĩ Lục Vũ càng tức giận, cậu túm lấy sợi dây giữ thăng bằng của bóng bay người cá: "Mày bảo mày là Lục Đông Đông? Được thôi, diễn cho tao xem một chiêu Bạo Phong Vũ Chi Mục đi."
Đây là một chiêu thức ma pháp cơ bản của Lục Đông Đông, có thể triệu hoán bão tố, khiến trời đang nắng biến thành mưa, gió cuốn mây vần.
Bóng bay người cá khẽ vẫy đuôi, bình tĩnh đáp: "Đây không phải thế giới của tôi. Ở đây không có linh khí, cũng chẳng tồn tại nguyên tố ma pháp nào cả. Bố à, đây là thế giới của ngài."
Câu thoại không hề xuất hiện trong sách, đây là một câu nói độc đáo, logic rõ ràng, không hề đi chệch khỏi thiết lập nhân vật, như thể có một người thật đang nói chuyện ở trong lớp vỏ bóng bay ấy. Nếu chỉ là nhập vai, trí não không thể tự sáng tạo lời thoại mà chỉ có thể lấy những lời thoại có sẵn.
Lục Vũ bắt đầu suy nghĩ. Chẳng lẽ thứ này thực sự là Lục Đông Đông? Nhân vật trong tiểu thuyết được cậu viết nên, giờ đã xé giấy bước ra hóa thành thực thể sống?
Cậu đã có thể xuyên không, thì việc "đứa con trai trên giấy" sống lại hẳn cũng không có gì quá bất ngờ. Điều này vừa khớp với việc vì sao nó khác biệt với các trí não khác.
Nếu đây thật sự là "đứa con trai trên giấy" của mình…Ngực Lục Vũ nóng rực, xúc động nhìn về phía Lục Đông Đông. Ai ngờ đối phương chỉ nhướng mắt, lộ ra một nụ cười đầy khiêu khích.
Lục Vũ: "…"
Lục Đông Đông: "Nếu bố có thể biểu diễn một màn Cân Đẩu Vân, thì tôi có lẽ cũng sẽ thử thi triển Bạo Phong Vũ Chi Mục."
Mẹ nó, bị một cái trí não trêu ngươi rồi!*
Cơn giận bốc lên, Lục Vũ nghiến răng, xách luôn gối tựa trên sofa: "Được lắm, để tao biểu diễn cho mày xem một chiêu Cơn thịnh nộ của bố già!"
Bóng bay người cá lập tức vẫy mạnh cái đuôi, lập tức phóng đi. Lục Vũ cũng sải chân đuổi theo. Đang hăng hái thì… "cạch" một tiếng cửa mở, cậu không kịp phanh lại, một mạch lao thẳng vào cửa, đâm sầm vào Minh Yến vừa bước vào.
Cơ thể rắn chắc, hơi thở nóng hổi, gương mặt quen thuộc khiến tim Lục Vũ khựng lại.
Người đàn ông bằng xương bằng thịt, nam thần của cậu!
"Bộp."Chiếc gối rơi xuống đất.
Khoảnh khắc cận kề ấy, nhan sắc của Minh Yến như một luồng sáng chói lòa đánh thẳng vào thần kinh Lục Vũ, khiến cậu quên mất cả hít thở. Đến khi choáng váng vì thiếu oxy, cậu mới lúng túng hoàn hồn.
Cậu nuốt nước bọt rồi vội vàng buông ra, nhưng lại sợ Minh Yến không đứng vững, muốn đỡ nhưng chẳng dám, sốt ruột xoay vòng vòng, y như một chú chó ngửi thấy mùi xương siêu ngon mà chẳng được phép cắn.
Minh Yến khoác ngoài bộ vest, nơi cổ áo sơ mi hờ hững mở ra hai chiếc cúc, chiếc cà vạt đã tháo xuống, tùy ý quấn lỏng trong tay. Anh cứ thế đứng thẳng trong ánh đèn sáng ngời của tiền sảnh, dáng vẻ cao ngất, khí thế bức người.
So với thời niên thiếu trong khuôn viên trường học, diện mạo và khí chất của anh giờ đã tăng lên theo cấp số nhân — tựa như ánh trăng thanh lãnh ngày nào giờ đã hoá thành mặt trời rực rỡ chói mắt, đến mức trong một khoảnh khắc liền xuyên thẳng qua trái tim thiếu niên của Lục Vũ.
Lục Vũ ngơ ngác nhìn, nhất thời chẳng thốt nên lời. Cậu lại vòng quanh Minh Yến một lượt, chỉ để xác nhận lại xem mình có đụng phải chỗ nào của bảo bối này không.
Minh Yến cúi mắt, thấy Lục Vũ giống hệt một chú chó con cứ lẽo đẽo xoay quanh mình, cảm thấy hôm nay lại thấy cậu ta thuận mắt hơn hẳn, thậm chí còn có chút đáng yêu. Anh không kìm được, đưa tay định xoa lên mái tóc còn vương hương sữa tắm ấy. Nhưng đến nửa chừng lại kìm xuống, bàn tay siết lại thành nắm đấm giấu sau lưng:
"Quản lý nói tâm trạng của em lúc nói chuyện với ông ấy không tốt lắm. Có chuyện gì sao?"
"Cái này… hơi khó giải thích." Lục Vũ chớp mắt, cố làm ra vẻ vô tội. "Em chỉ đùa một chút thôi, không ngờ ông ấy chẳng có tí hài hước nào cả."Cậu tất nhiên chưa nghĩ ra cách nào để kể cho Minh Yến nghe về chuyện du hành thời gian. Chẳng lẽ lại trực tiếp bảo với Minh Yến: "Ông xã anh bị lỗi, gửi đi bảo hành rồi, tạm thời thay bằng em"? Thế chẳng khác nào tự tìm đường chết. Cuối cùng chỉ có thể đổ lỗi cho quản lý quá nghiêm túc, cứng nhắc, không hiểu được những câu nói đùa của mình.
Minh Yến cởi áo vest, thong thả bước về phía sofa: "Em để người ta gọi mình là bố, người ta không có khiếu hài hước như vậy đâu."
"À ha ha…" Lục Vũ gượng cười, lon ton chạy theo, chen chúc ngồi sát bên anh, ôm anh vào lòng, còn hăng hái đề nghị: "Anh có đói không, để em làm gì đó cho anh ăn nhé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!