Tiểu Giang, đi tìm cho tôi một cái mỏ lết.
_______________
Cảnh sát ghi chép lại sự việc, sau đó cũng bảo anh bảo vệ tận tụy kia đi theo mọi người xuống dưới.
Lục Vũ nhận lại chiếc ván trượt, vỗ vai anh ta:
"Làm tốt lắm. Chờ khi tìm ra kẻ đứng sau, tôi sẽ thưởng cho cậu. Trong thời gian này, đừng để lộ cho bất kỳ ai biết cậu đã nói gì với cảnh sát, hiểu không?"
Anh bảo vệ vốn đang muốn cười toe toét, lập tức ngậm miệng lại, gật đầu liên hồi, tỏ rõ mình đã hiểu: "Nếu để Tiểu Chu biết là tôi khai ra, chắc chắn hắn sẽ trả thù tôi."
Đến cục cảnh sát, tất cả bảo vệ đều bị tách riêng ra thẩm vấn.
Hai cảnh sát đi vào một phòng hỏi cung, nhìn người đàn ông dáng vẻ gầy gò, mặt mũi cũng coi được, chỉ là hơi miệng hơi vẩu, đang ngồi trên ghế:
"Cậu là Chu Gia Hào phải không? Chiều hôm qua cậu ở đâu, đã làm những gì?"
Phá án vẫn cần thời gian, mọi kế hoạch đều phải sắp xếp lại.
Lục Vũ gọi mọi người vào phòng họp. Trước khi bước vào, cậu lại gãi gãi đầu: "Em chưa từng chủ trì cuộc họp bao giờ, phải nói thế nào bây giờ?"
Đối diện với đôi mắt cún con nghiêm túc đang tha thiết tìm kiếm tri thức kia, Minh Yến khẽ xoa xoa đầu ngón tay, cố nén lại xúc động muốn xoa tóc cậu: "Cứ coi như đại diện nhóm học sinh phát biểu trên lớp thôi, muốn nói gì thì nói. Em là ông chủ, cho dù có đọc tiểu thuyết cho họ nghe cũng chẳng ai dám ý kiến."
Lục Vũ lập tức thả lỏng: "Em hiểu rồi. À, còn thiếu một thứ."
Minh Yến nghiêng mắt nhìn: "Thiếu gì?"
Lục Vũ nghiêng mặt ghé sát lại: "Thiếu một cái hôn khích lệ."
Minh Yến giơ tay, nhéo nhéo má cậu kéo sang một bên: "Anh thấy cái mặt dày này của em, căn bản chẳng cần khích lệ gì hết."
Khóe miệng Lục Vũ bị nhéo lên, lời nói theo gió lọt ra ngoài: "Suốt ngày keo kiệt thế…"
Cuối cùng vẫn không được hôn, cậu xị mặt ngồi xuống ghế chủ tọa đầu bàn họp. Đợi mọi người đến đông đủ, Lục Vũ đưa hai tay xoa mặt, vuốt ngược mái tóc lên, chải thành kiểu slick back chỉn chu, lập tức hoá thân thành một tổng giám đốc uy nghiêm, bá đạo.
"Hiện tại, công ty đang đối mặt với khủng hoảng lớn, chúng ta cần đồng lòng vượt qua. Quan trọng nhất, phải đảm bảo buổi livestream sau năm ngày nữa diễn ra đúng kế hoạch." Lục Vũ ngồi ngay ngắn ở vị trí chính, nhìn sang bên phải chỗ Lão Dương, "kỹ thuật cần phải nỗ lực hơn nữa, chuẩn bị tất cả dữ liệu phát sóng trực tiếp phòng trường hợp không thể bật mô phỏng."
Lão Dương gật đầu: "Cái này tôi lo được. Chỉ cần sau cùng để lại cho chúng tôi một ngày để test là ổn."
Trưởng nhóm livestream lại hơi khó xử. Họ cần phối hợp rất nhiều hạng mục, ngoài ra MC còn phải vừa nhìn màn hình vừa dẫn tương tác: "Như vậy thì chúng tôi chỉ có thể diễn tập trước máy quay thôi. Nhưng mà chúng tôi không quen với mô phỏng."
Lục Vũ kiên nhẫn trấn an: "Không sao, tôi cũng không quen, cũng chỉ mới dùng một lần. Đến lúc đó chúng ta cùng nhau test."
Trưởng nhóm livestream vẫn đầy nghi ngờ, không nhịn được đưa ra đề nghị: "Hay là… chúng ta hoãn buổi livestream đi? Lùi sang tuần sau, hoặc tháng sau cũng được, như vậy chúng ta sẽ có thêm thời gian chuẩn bị."
Lục Vũ lập tức sa sầm mặt: "Làm ăn quan trọng nhất là cái gì? Là chữ tín! Chữ tín nghĩa là nói được làm được. Tuần này hoãn sang tuần sau, tuần sau nếu lại xảy ra chuyện bất ngờ thì sao? Thế thì còn làm ăn cái gì nữa?"
Cả phòng họp lặng phắc, không ai dám lên tiếng.
Khí thế thật sự bức người!
Minh Yến quay đầu định khen ngợi, nhưng vừa nhìn sang đã thấy Lục Vũ quay mặt lại, làm điệu bộ nhướn mày liên tiếp như mèo Tom.
Minh Yến: "…"
Xác định việc livestream không thể dời lịch, nhóm livestream bắt đầu bàn bạc chi tiết: "Vậy thì chúng tôi cần xin thêm một số thiết bị, vật tư để MC có thể luyện tập giả định. Nếu không, MC không theo kịp, livestream sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."
Ý đồ rõ ràng là muốn tranh thủ tăng ngân sách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!