Thương chiến đỉnh cao, đều dùng thủ đoạn đơn giản nhất.
________________
Lục Vũ hài lòng cúp điện thoại.
Minh Yến hỏi: "Lão Dương cuối cùng nói cái gì thế? Ồn quá, anh không nghe rõ."
"Toàn mấy lời lặp lại thôi," Lục Vũ làm bộ làm tịch thở dài, "anh nói xem, chuyện này làm gấp đến mức biến lão Dương thành rapper luôn rồi."
Minh Yến: "???"
Đùa thì đùa vậy nhưng chuyện chính vẫn quan trọng hơn. Máy chủ gặp sự cố, nếu dữ liệu mất quá nhiều hoặc phần cứng hỏng nặng, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến buổi livestream năm ngày sau.
Hai người nhanh chóng rửa mặt thay đồ, rồi phóng xe đến công ty.
Tòa nhà công ty đã bị căng dây phong tỏa, phía dưới còn có xe cảnh sát, toàn bộ nhân viên đi làm buổi sáng đều bị chặn lại ở sảnh. Còn thư ký hoàn hảo Tiểu Giang thì đang đứng trước cửa, xách một túi đồ ăn sáng chờ họ.
"Tổng giám đốc Lục, tổng giám đốc Minh, tòa nhà đã bị niêm phong. Cảnh sát hiện đang điều tra hiện trường, vẫn chưa có kết quả." Tiểu Giang đưa cho Lục Vũ phần ăn sáng cho hai người.
Lục Vũ ngạc nhiên nhìn nụ cười tiêu chuẩn của Tiểu Giang. Tốc độ phản ứng thế này, năng lực làm việc thế này, nếu để cậu ta làm CEO cũng chẳng có gì sai: "Làm tốt lắm."
Tiểu Giang hơi ngại ngùng cười: "Em cũng không làm gì cả, chỉ làm theo lời dặn của tổng giám đốc Thẩm thôi." Nói rồi còn không kìm được liếc Minh Yến một cái đầy hứng khởi.
Lục Vũ lập tức bước lên nửa bước, chắn khéo trước mặt Minh Yến.
Minh Yến cúi đầu liếc qua trí não, thì ra sáng nay lúc họ chưa xuất phát, Thẩm Bạch Thủy đã tự động gửi tin nhắn cho Tiểu Giang:
[Tiểu Giang, lập tức báo cảnh sát. Nói rõ tổn thất có thể vượt quá mức án hình sự, yêu cầu họ phong tỏa tòa nhà. Trước khi tôi tới công ty, một con ruồi cũng không được phép bay ra.]
Giọng điệu này, rõ ràng không phải cách Minh Yến thường dùng để nhắn tin, mà là phong cách quen thuộc của Thẩm Bạch Thủy trong tiểu thuyết. Là fan trung thành, Tiểu Giang tất nhiên phân biệt được ngay.
Lục Vũ: "…"
Trí não có hai kiểu gửi tin nhắn: một là chủ nhân tự nhập hoặc đọc để gửi, giống như dùng điện thoại bình thường; hai là trực tiếp ra lệnh cho trí não tự soạn và gửi. Chẳng hạn như Minh Yến nói: "Trí não, hãy gửi tin nhắn cho Tiểu Giang và bảo cậu ta báo cảnh sát". Lúc đó ngữ khí, nội dung đều do trí não quyết định.
Tiểu Giang biết trợ lý trí não của Minh Yến chính là "Thẩm Bạch Thủy", còn lưu trữ thông tin phong phú hơn nhiều so với trí não bình thường, nên nhân vật "Thẩm tổng" mà nó diễn xuất ra cũng sống động nhất.
Minh Yến cụp mắt, không nói gì. Anh vốn chưa từng ra lệnh cho trí não, tin nhắn này quả thực là do "Thẩm tổng" đã tự mình gửi.
"Tất cả là lỗi của tôi." Vẻ mặt lão Dương đấy áy náy đi tới, vừa cắn bánh bao vừa giải thích tình hình.
Tối qua, bộ phận kỹ thuật vừa hoàn tất bộ dữ liệu cơ bản cuối cùng. Nghĩ tới hôm nay còn phải tăng ca chuẩn bị dữ liệu cho phương án mới, cậu ta đã cho mọi người về nghỉ sớm, còn mình thì theo mấy giám đốc ra ngoài uống rượu. Thành ra công ty chẳng có kỹ thuật viên nào trực đêm.
"Rốt cuộc là cúp điện như thế nào?" Lục Vũ vỗ vai cậu ta.
Lão Dương nghiến răng cắn thêm miếng bánh bao:
"Có người trực tiếp dập cầu dao."
Dập cầu dao?
Lục Vũ há hốc: "Đến trò cao cấp như "dập cầu dao" mà cũng xảy ra thật à?"
Quả nhiên, thương chiến đỉnh cao, đều dùng thủ đoạn đơn giản nhất.
Lúc này, một kỹ sư giám sát của phòng kỹ thuật vác hộp đồ tới, sắc mặt nặng nề: "Linh kiện nhiệt bị hỏng, máy chủ không thể khởi động. Một số dữ liệu đã bị mất nhưng chúng tôi có bản sao lưu nên tạm thời không đáng lo. Nhưng phần cứng hỏng nặng, có lẽ phải nhờ hãng sản xuất sang tận nơi thay thế."
Lão Dương nhìn cái bánh bao mà nuốt chẳng trôi nữa: "Đưa tôi danh sách hỏng hóc, tôi sẽ gửi cho bên sản xuất."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!