Chương 19: Giấc mơ trở lại

Lục Vũ cũng nhào tới, hóa thành một con chó lớn.

_________________

Anh vừa dấy lên một chút xúc động, cảm giác ấy liền "bốp" một cái vỡ tan như bong bóng xà phòng.

Minh Yến bất lực, giọng khô khốc: "Không được."

Nói xong liền xoay người, định quay lưng về phía Lục Vũ để ngủ. Nhưng tay anh vẫn bị Lục Vũ nắm chặt, anh vừa xoay người đã giống như một chiếc lô cuộn chăn, còn thuận tiện "cuộn" Lục Vũ vào sát người.

Lục Vũ thuận thế dán sát lại, tiếc nuối nhìn giọt nước mắt vừa biến mất, bám lấy vai anh nài nỉ: "Cho em l**m một cái thôi mà."

"Câm miệng! Anh muốn ngủ. Nói thêm một câu nữa thì anh khâu miệng em lại!"  Minh Yến nghiến răng cảnh cáo.

Lục Vũ bĩu môi, hừ khẽ, gối cằm lên cánh tay anh mà cọ cọ: "Hung dữ quá."

Minh Yến nhúc nhích vai, hất cái cục bám dính kia ra, nhắm mắt lại.

Lục Vũ cũng không quậy nữa, chỉ như con hải cẩu mắc cạn, nằm sấp trên giường, hai tay xuôi dọc thân, nghiêng đầu nhìn chằm chằm tấm lưng Minh Yến. Nghe nhịp thở anh dần đều, kéo dài, cậu mới khẽ ngồi dậy, cúi xuống chỗ vệt nước mắt kia, nhẹ nhàng l**m một cái.

Một chút vị mặn, lạnh lạnh, mềm mềm, giống như thạch có vị muối biển.

Minh Yến mơ màng thiếp đi, rơi vào một giấc mơ phức tạp.

Trong mơ, anh ngồi ở một bàn tiệc, ngơ ngác nhìn quanh. Trên bàn là những gương mặt quen quen, trong đó anh nhận ra hai người bạn đại học. Lúc này anh mới nhớ ra, dường như đây chính là buổi họp lớp vào ngày anh vừa về nước.

Đó là lần đầu tiên sau khi tốt nghiệp anh tham gia họp lớp, mọi người đều thân thiết với nhau hơn anh nhiều.

Ai nấy thi nhau khoe khoang sự nghiệp của mình, còn có người chuyên làm nền, thỉnh thoảng xuýt xoa kinh ngạc.

"Tôi đang làm giám đốc mỹ thuật ở một nền tảng video. Giờ mấy nền tảng này mạnh lắm, siêu sao gặp cũng phải gọi một tiếng "thầy", đi đâu cũng là bên khách hàng." Một người nào đó thao thao bất tuyệt, vẻ mặt đắc ý.

"Tôi làm thiết kế cho LX khu vực Đại Lục." có người chỉ thản nhiên buông một câu, rồi cười mà không nói thêm.

"Ôi, đó chẳng phải LX sao, công ty hàng cao cấp top đầu đấy!"  "Một tương lai đầy hứa hẹn nha!" Mọi người tranh nhau nịnh nọt, nài nỉ hỏi về hoạt động nội bộ của các công ty hàng cao cấp. Là một sinh viên nghệ thuật, ai chẳng mong được thể hiện tài năng của mình ở những nơi như thế này.

Tiếng bàn luận sôi nổi chưa dứt, người bạn làm ở LX kia đột nhiên quay sang Minh Yến: "Nghe nói trước đây cậu từng làm thiết kế cho trụ sở RZ? Sao lại nghỉ?"

Không khí lập tức lặng xuống.

Có người hạ giọng nhắc: "RZ muốn thâu tóm Minh Nhật Biểu Nghiệp, cậu ấy về nước chính là để xử lý chuyện này, đã trở mặt với RZ rồi, sao còn tiếp tục làm được nữa."

"Cậu nói xem, bố cậu quá bảo thủ. Ngành đồng hồ vốn đang trên giai đoạn sắp suy tàn, nếu bán cho RZ với giá cao, cậu vẫn có thể làm cổ đông nhỏ, vừa tiếp tục thiết kế hàng cao cấp, đây là tình huống đôi bên cùng có lợi, hà tất phải cố chấp thế?" người bạn làm ở LX kiêu  ngạo chỉ trỏ.

Minh Yến khẽ lắc ly rượu trong tay: "Nghe nói LX khu vực Đại Lục không đảm nhận thiết kế chủ đạo, chỉ chuyên làm mấy bản giới hạn cho dịp lễ của người Hoa. Năm nay lễ Thất Tịch, cái túi "trái tim hồng to đùng" kia là anh thêm vào đấy à?"

Những mẫu giới hạn kiểu này từ lâu đã bị giới chơi hàng cao cấp chê cười, vì bình thường qua loa: in vài hình trái tim vào thì gọi là Valentine, in cây cầu Ô Thước thì gọi là Thất Tịch. Năm nào cũng trở thành chủ đề chế giễu cho mọi người.

Khuôn mặt nhà thiết kế kia đỏ bừng.

Đám vừa nịnh nọt cũng rơi vào cảnh khó xử, kẻ im lặng, kẻ cố tình lái sang chuyện khác: "Minh Yến, người yêu cũ của cậu, Lục Vũ ấy, lợi hại thật. Vài năm nay cậu ta đã thành một trong những tác giả top đầu, lọt vào top ba nhà văn giàu có, bây giờ còn nhảy sang làm cái gì mà trợ lý trí não cá nhân. Ôi chao, một nhà văn thì biết gì về trí não chứ?"

Có người xen vào: "Cậu ta không phải học khoa trí tuệ nhân tạo, ngành máy tính của trường mình sao? Làm trí não thì đúng chuyên môn còn gì. Thành tích học tập không tệ, lại còn có tiền. Nghe nói còn lôi kéo được thiên tài Dương Trầm từ tập đoàn lớn về nữa."

"Ồ, xem ra có tương lai thật. Nhưng nếu sau này cậu ta phát đạt rồi, có khi nào quay lại trả thù cậu không?" Có người nhìn Minh Yến với ánh mắt hả hê, nháy mắt với anh: "Dù sao cũng là cậu đá cậu ta mà."

Minh Yến nghe vậy ngẩng phắt lên, kinh ngạc:

"Tôi đá em ấy… Là Lục Vũ nói thế sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!