Chương 17: Ở rể

Tôi ở rể Minh gia rồi, sau này tôi chính là Minh phu nhân.

_________________

Lục Trân Ni tức đến đỏ bừng cả mặt, bây giờ trên người cô ta ngoài tóc ra thì tất cả đều đỏ như tôm hùm luộc, giơ nanh múa vuốt như thể sắp kẹp người ta bằng chiếc càng đỏ chót:

"Tiền bẩn? Lục Vũ, ở ngoài anh cũng nói nhà họ Lục như vậy sao? Thế thì cái kẻ được nuôi lớn bằng tiền bẩn đó là ai hả?"

Lục Vũ nghiêng người tránh móng tay dài suýt chọc vào mắt mình: "Đừng giở trò này với tôi. Tiền tôi đã trả hết cho nhà họ Lục rồi!"

Cậu vội quay đầu, hạ giọng hỏi Minh Yến vừa đứng ra giúp: "Trả tiền chưa?"

Minh Yến khẽ gật đầu, cũng thấp giọng đáp: "Trả rồi."

Lục Vũ lập tức yên tâm, khí thế bừng bừng, giọng cũng lớn hẳn: "Trả hết rồi! Đừng có soi mói nữa, trọng điểm là tiền bẩn hay không à? Trọng điểm là đưa tiền đây!"

Lục Trân Ni sững sờ trước yêu cầu vô lý của cậu, bực bội kêu lên: "Tại sao tôi phải đưa tiền cho anh ta?"

"Không đưa tiền thì đi đi!" Lục Vũ vươn tay đẩy cô ta ra khỏi văn phòng, "Tổng giám đốc Minh của chúng tôi bận lắm, biết chưa?"

Lục Trân Ni hất tay cậu ra, để tránh bị đẩy tiếp câu ta chủ động bước lùi lại mấy bước, rồi đứng lại, chỉnh sửa tóc tai, lại giả vờ tao nhã mở miệng:

"Tôi đến cũng là để bàn chuyện nghiêm túc… ê ê!"

Chưa kịp nói xong, Lục Vũ đã định đóng cửa. Lục Trân Ni đành vội vàng chen vào, nhanh miệng nói:

"Chuyện công ty các người niêm yết, nhà họ Lục có thể giúp một tay."

Lục Vũ cau mày, tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn. Cậu chẳng tin nhà họ Lục giúp gì được. Nhà họ Lục không phải là người làm trong ngành tài chính, tự bọn họ còn phải cầu khẩn khắp nơi khi niêm yết, sao có thể vì một đứa con nuôi đã đoạn tuyệt như cậu mà đi cầu xin lần nữa?

Thế nhưng nghĩ đến tình cảnh nhà họ Minh, công ty Trầm Vũ lên sàn càng sớm càng tốt. Lục Vũ đành nhẫn nại nghe xem Lục Trân Ni có thể phun ra được cái ngà voi gì.

Cậu ngước cằm, liếc cổ tay vốn không hề đeo đồng hồ, học theo giọng điệu của tổng giám đốc Tây Môn: "Cô có hai phút để trình bày."

Lục Trân Ni gõ gót giày cao gót, ung dung ngồi lại ghế sofa, dáng vẻ kiêu ngạo: "Các người không thể niêm yết là vì quy mô công ty quá nhỏ, chỉ có mỗi một mảng kinh doanh cốt lõi với một tòa văn phòng nhỏ xíu."

Lục Vũ nghe mà thái dương giật giật. Nói chuyện thì nói chuyện, mắc gì phải khinh bỉ văn phòng của cậu? Ở đây có máy mô phỏng tiểu thuyết tiên tiến nhất thế giới và ba đứa con đáng yêu nhất thế giới của cậu đó! "Cô còn một phút."

Dù biết cậu cố tình gây khó dễ, nhưng nghe tiếng đếm ngược, Lục Trân Ni vẫn bất giác tăng tốc độ:

"Nếu các người hợp nhất với nhà máy sản xuất di động của nhà họ Lục, cải tạo thành nhà máy chế tạo trí não, thì sẽ có nhà xưởng thực tế. Khi đó sẽ dễ niêm yết hơn nhiều, thậm chí có thể niêm yết cổ phiếu ở nước M."

Hợp nhất cái nhà máy di động đã bị thời đại bỏ rơi của nhà họ Lục ư?

Lục Vũ bị chọc cười: "Nhà các người đúng là nói thì dễ như ăn kẹo! Cải tạo thế nào? Cải tạo lò lắp ráp máy kéo thành nhà máy lắp ráp trực thăng à? Hay là tôi cứ đến thẳng Ủy ban chứng khoán Trung Hoa nói với bọn họ rằng tôi đã mua lại một nhà máy di động, nhìn từ xa thì giống nhà máy điện thoại di động, nhưng nhìn kỹ thì lại là nhà máy trí não?"

Minh Yến cúi đầu bật cười khẽ.

"Cách cải tạo thế nào không cần anh lo, nhà họ Lục sẽ xử lý." Lục Trân Ni vắt chéo chân, lưng thẳng tắp, cằm ngẩng cao, ngừng nói, chờ Lục Vũ hỏi điều kiện.

Nhưng Lục Vũ chẳng hề hỏi tới.

Cậu bị tiếng cười ấm áp hấp dẫn, quay sang thúc giục Minh Yến ăn cơm. Chớp mắt đã dọn gọn bàn làm việc, đặt hộp cơm hải sản vất vả mang từ xa đến ngay giữa bàn, mở bộ dao nĩa, nhét vào tay Minh Yến: "Nếm thử đi, xem còn nóng không? Em đã chạy một mạch về đó, chắc vẫn còn ấm lắm."

Minh Yến xúc một muỗng, nước sốt cà chua đậm đà hòa quyện với hương thơm của hải sản và cơm, nóng hổi, ​​thơm ngon.

Nhìn anh ăn ngon miệng, Lục Vũ vui vẻ khôn tả. Ngày trước cậu đã tính sẵn cách theo đuổi đàn anh, trong đó có "đưa cơm, đưa nước, mang đồ ăn vặt". Giờ dù đã trôi qua mười năm, kế hoạch ấy vẫn có thể áp dụng tiếp.

Lục Trân Ni tức muốn ngã ngửa người ra sau, bèn tự ý buông điều kiện: "Chỉ cần anh quay về nhà họ Lục, và… ly hôn với người này." Ánh mắt cô ta dừng lại trên người Lục Vũ đang giúp Minh Yến mở nắp chai nước, nhếch môi cười châm chọc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!