Lục Vũ sững sờ một lúc, giơ tay tát mình một cái.
__________________________
Lục Vũ cuối cùng vẫn đồng ý gặp Triệu Diên Thanh, bởi vì đối phương nói đó là chuyện liên quan đến Minh Yến.
Thông tin cậu biết hiện tại quá ít, mà Minh Yến lại chẳng chịu nói nhiều. Cho dù là lời khiêu khích của Tây Môn Thanh, cậu cũng muốn nghe thử, biết đâu chắt lọc được chút manh mối hữu ích.
Chưa kịp gấp cái chăn nhỏ để chuẩn bị làm bữa sáng tình yêu cho vợ, thì Minh Yến đã chỉnh tề quần áo, sẵn sàng đi làm.
"Anh đi sớm vậy?" Lục Vũ xách cái chăn, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.
"Hôm nay nhiều việc, anh sẽ ăn sáng ở công ty." Minh Yến vừa đi vừa thắt cà vạt.
Lục Vũ đành đặt chăn xuống, chạy vội vào phòng thay đồ: "Em sẽ ra nhanh thôi!"
Minh Yến khựng lại một chút, dường như nhớ ra gì đó, quay đầu hỏi: "Hôm nay em có việc gì sao?"
Lục Vũ vừa đánh răng vừa mở quy trình công việc Tiểu Giang gửi qua. Hôm nay ngoài việc gửi kế hoạch sửa đổi tổng thể cho lão Dương, thì chỉ cần đọc sách, đọc xong sáu mươi vạn chữ là xong.
Minh Yến gật đầu: "Vậy thì không cần đến công ty, ở nhà làm việc cho tiết kiệm thời gian."
Lục Vũ vội vàng súc miệng, lao ra cửa, kéo vạt áo vest của anh: "Anh chê em phiền đúng không? Em hứa sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc của anh mà."
Minh Yến bất lực: "Hôm nay anh họp với bộ phận mỹ thuật cả ngày, không có thời gian rảnh để chơi với em." Buổi livestream sắp đến rồi, không chỉ khối lượng công việc của tổ mỹ thuật mà còn rất nhiều việc khác cần anh phải phối hợp, bao gồm cả rất nhiều việc Lục Vũ đáng lẽ phải làm, nhưng giờ anh cũng phải làm thay.
Nhưng chuyện này không cần cho Tiểu Lục biết, chỉ cần trong bảy ngày cậu đọc xong bốn triệu chữ là đã mừng lắm rồi.
"Hừ, em biết ngay mà," Lục Vũ bĩu môi trách móc, "hôm qua còn gọi em là "bé cưng", hôm nay đã bảo em đi chỗ khác rồi."
Minh Yến cong ngón tay gõ lên trán cậu: "Làm việc cho tử tế, không thì tuần sau đừng là bé cưng, ngay cả công ty nhỏ của em cũng mất luôn."
Lục Vũ ôm trán, nghiêm túc cam đoan: "Yên tâm, chắc chắn không mất đâu mà! Em nhất định sẽ phát triển công ty vượt cả công ty Minh Nhật Biểu Nghiệp, để ba anh đồng ý cho chúng ta kết hôn!"
Nghe tới cái tên đó, Minh Yến hơi sững lại: "công ty Minh Nhật Biểu Nghiệp đã tồn tại hơn trăm năm rồi…"
Ý tứ rõ ràng: đừng lấy công ty trăm năm ra để so sánh bừa bãi.
Lục Vũ vung tay quả quyết: "Không sao! Công ty của chúng ta cũng sẽ kéo dài trăm năm! Đến khi bố anh 150 tuổi, để ông ấy đi đọc diễn văn kỷ niệm trăm năm!"
Minh Yến bị câu nói vô lý đó chọc cười, đưa tay ôm lấy gương mặt cậu xoa xoa. Bố nào có thể sống đến 150 tuổi chứ, cái tên nhóc này đúng là ăn nói hàm hồ.
Khuôn mặt Lục Vũ bị bàn tay mềm mại kẹp lấy, ngón tay dài còn vừa vặn kẹp bên tai, dòng điện tê dại truyền khắp toàn thân khiến cậu lâng lâng:
"Khoảnh khắc này chẳng phải anh nên hôn em một cái sao?"
Minh Yến ngắm nhìn khuôn mặt đang bị mình nâng lên. Thực ra gương mặt này rất đẹp, chỉ là do ít ra nắng nên trắng đến gần như trong suốt. Hôm nay quầng thâm dưới mắt biến mất, trông sáng sủa hơn hẳn. Nếu có thể bồi dưỡng lại chút mũm mĩm như ngày trước, nhất định sẽ đáng yêu vô cùng.
Anh nhéo nhéo gò má gầy gò: "Trong đầu em toàn nghĩ gì thế?" Bọn họ chỉ là đối tác thôi, hôn cái gì mà hôn. Suýt nữa bị tên nhóc này dắt mũi.
Lục Vũ nghiêm túc phản bác: "Sao lại không? Anh nói hồi đại học từng hẹn hò với em, tức là lúc đó chúng ta là người yêu. Giờ em chính là Lục Tiểu Vũ thời đại học, suy ra chúng ta vẫn là người yêu!"
Người yêu thì đương nhiên có quyền được hôn khi được nâng cằm thế này.
Minh Yến buông tay, lắc đầu cười khẽ: "Môn toán của em là do giáo viên môn văn dạy đúng không?"
Cuối cùng, Lục Vũ vẫn chẳng giành được nụ hôn tạm biệt, chỉ có thể lẩm bẩm bất mãn, tự làm sandwich cắn ngấu nghiến rồi chạy vào thư phòng.
Ngồi đọc sách một lát, nghĩ đến cảnh sáng nay được ôm mặt, cậu lại tự mình lâng lâng cười ngốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!