Chương 131: Phiên ngoại 8 - Con rể Alpha 4

Tại sao vẫn còn trọng A khinh O vậy.

________________________

Trương Thần Phi không kịp ngăn cản, tiếc nuối khẽ cong ngón tay. Anh ta lắc đầu thở dài: "Alpha trội ở Đế Quốc chúng tôi cũng rất hiếm, cậu ta hoàn toàn có thể trở thành Thượng tướng, cậu làm như vậy chỉ đang lãng phí tài năng của cậu ta thôi."

Trong mắt Nguyên soái Đế Quốc, điều mà Minh Yến mong muốn là một Alpha ổn định cung cấp Pheromone và đánh dấu anh hoàn toàn, kỳ thực đối với Minh Yến Alpha càng yếu càng tốt. Alpha càng yếu, Omega càng ít bị pheromone của Alpha ảnh hưởng. Mà một Alpha trội, một chiến binh xuất sắc có thể điều khiển cơ giáp siêu năng, không nên trở thành món đồ chơi của một thiếu gia nhà giàu.

Minh Yến không hề lay động, đưa cho Nguyên soái đại nhân một tấm thẻ đen dát vàng, cười nhẹ: "Cậu ấy chỉ là một thiếu gia tay chân vụng về, không phân biệt được ngũ cốc, không làm Thượng tướng được đâu."

Lục Vũ lặng lẽ đứng một bên, lắng nghe hai người bàn luận về quyền sở hữu mình. Trong lòng cậu thầm nghĩ, thực ra cậu có thể làm Kỹ sư cơ khí, trang bị cho Đế Quốc một hệ thống cơ giáp hạng nhẹ, để Nguyên soái Đế Quốc dẫn binh thôn tính Liên Bang, còn người Lục gia sẽ phải quỳ xuống hát khúc chinh phục cho cậu nghe.

Cậu biết, nếu nói ra những lời này, Trương Thần Phi nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để giành lấy cậu. Nhưng cậu không nói, trước mặt vị chủ nhân mới ra lò này, cậu mở to mắt nói dối: "Nguyên soái, từ nhỏ giấc mơ của tôi là được ăn bám, tiếc là Liên Bang chúng tôi kỳ thị chuyện này. Giờ có thể thực hiện rồi, tôi rất vui."

Khóe miệng Trương Thần Phi giật giật: "Người trẻ tuổi, cậu quá ngây thơ rồi." Anh ta nhìn Lục Vũ với vẻ mặt phức tạp một lúc lâu, cuối cùng cũng không nói gì thêm, dù sao mỗi người một chí hướng. Anh ta cất tấm thẻ Minh Yến đưa, đứng dậy tiễn hai người rời đi.

Việc người thừa kế tập đoàn tài phiệt lớn của Liên Bang đến sàn đấu giá chợ đen của Đế Quốc là một hành động vô cùng nguy hiểm. Chiến hạm riêng của Nguyên soái Đế Quốc đưa họ ra khỏi phạm vi không gian của Thủ đô Tinh Vực, sau đó họ mới đổi sang phi thuyền của Minh gia.

Bên trong phi thuyền của Minh gia, đồ trang trí vô cùng xa hoa. Sảnh lớn trải thảm lông cừu dày, yên tĩnh ấm áp; bên ngoài những ô cửa sổ lồi khổng lồ là bầu trời sao mênh mông đến nghẹt thở.

Lục Vũ tò mò đi tham quan một vòng, hỏi Minh Yến đang ngồi bên cửa sổ tao nhã xem tài liệu: "Anh đã đưa gì cho Trương Thần Phi vậy?"

Để một Nguyên soái quốc gia phải lễ độ như vậy, còn đích thân đi cùng đến sàn đấu giá ngầm, lợi ích này chắc chắn không nhỏ.

Minh Yến ngước mắt khỏi tài liệu, liếc cậu một cái: "Đó không phải là điều cậu nên hỏi." Nói xong, dường như nhớ ra điều gì, anh lấy bộ điều khiển vòng nô lệ ra khỏi hộp, đeo lên ngón tay, trông giống như một chiếc nhẫn đính đá quý.

Lục Vũ hoàn toàn không để ý, vẫn tiếp tục làm mình làm mẩy: "Tôi đoán nhé, là một lượng lớn thuốc ức chế Alpha phải không? Nguyên soái Đế Quốc và Hoàng thất tuy ngoài mặt hòa hợp nhưng bên trong vẫn luôn bất hòa, số lượng thuốc ức chế mà Hoàng thất cung cấp năm nay e rằng không đủ."

Minh gia là nhà sản xuất dược phẩm, 80% thuốc ức chế của Liên Bang đều do Minh gia sản xuất. Đây cũng là lý do Minh Yến có thể sử dụng thuốc ức chế đặc biệt mà không bị ai phát hiện.

Minh Yến lật tài liệu trong tay, thản nhiên nói: "Cậu biết quá nhiều rồi đấy, một nô lệ thông minh không phải là chuyện tốt. Ban đầu tôi định sau khi sinh con thừa kế sẽ trả lại tự do cho cậu, nhưng cậu lắm lời như vậy, chỉ có thể chôn xuống thôi."

"Sinh, sinh gì cơ…" Lục Vũ lắp bắp, bị Minh Yến liếc cho một cái, lập tức im miệng, lẳng lặng ngồi xổm vào góc nuôi nấm.

Vì thái tử gia Minh gia luôn thể hiện sự mạnh mẽ, nên cậu đã quên mất rằng anh là một Omega, một Omega sẽ sinh con.

Lục Vũ vẽ một con cá lớn trên thảm, phía sau là ba con cá nhỏ, không khỏi bật cười, xoa tay, sinh con tốt mà.

Minh Yến đọc xong tài liệu, xoa xoa thái dương, ngoắc tay với Lục Vũ đang ngẩn ngơ ở góc phòng.

Lục Vũ đi tới, chỉ thấy Minh Yến cúi đầu, lộ ra một đoạn cổ trắng nõn như tuyết về phía cậu.

"Cho tôi một đánh dấu tạm thời," anh nói.

Hơi thở Lục Vũ đột nhiên trở nên dồn dập, trong đầu lóe lên cảnh tượng mê loạn lần trước trong phòng thay đồ, cậu lập tức cúi sát người, mở miệng, chưa kịp cắn xuống đã bị Minh Yến chặn lại.

Minh Yến cau mày: "Đi tắm trước đi."

"Tắm rồi," Lục Vũ cười mỉa mai, nói giọng khó chịu: "Trợ lý của anh cứ nhìn chằm chằm tôi tắm, suýt nữa thì chà bong cả da rồi. Thậm chí còn đánh răng ba lần, anh không tin thì ngửi thử xem."

Nói rồi, Lục Vũ áp sát lại.

Minh Yến thực sự ngửi một chút, sau đó bị Alpha đột nhiên áp sát hôn lấy. Anh giật mình, bất ngờ nhấn nút điều khiển.

"Ưm…" Lục Vũ rên lên một tiếng, ngã xuống đất.

Minh Yến đưa tay muốn đỡ cậu, nhưng rồi lại cứng rắn thu tay về, lạnh lùng nói: "Bảo cậu làm gì thì làm đó, đừng làm những chuyện thừa thãi."

Lục Vũ dần hồi phục sau cơn đau dữ dội, ánh mắt dần tối lại, đợi cơn tê liệt qua đi mới loạng choạng đứng dậy, ngoan ngoãn c*n v** c* Minh Yến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!