Người đàn ông tuấn tú hóa thân từ người cá khẽ nhếch môi cười.
_____________________
Lục Vũ nằm vào khoang trò chơi, tò mò ngó nghiêng xung quanh.
Bên trong khoang có cấu tạo gần giống một chiếc ghế massage, làm từ loại vật liệu đặc biệt giống như xốp cứng, có thể bao trọn cả cơ thể người.
Trò chơi thực tế ảo hiện nay chủ yếu kết nối thông qua trí não cấy ghép trong đầu. Thế nhưng vì lý do an toàn, trí não cấy ghép không thể truyền dẫn đầy đủ ngũ giác, cho nên vẫn cần khoang trò chơi và mũ đội để hỗ trợ bên ngoài.
"Vì sao lại chọn thế giới của Đông Đông?" Bên cạnh, Minh Yến khẽ hỏi lão Dương đang kiểm tra thiết bị.
"Chỉ vào xem thử thôi, không cần đào sâu tìm hiểu đâu." Lão Dương thuận miệng trấn an Minh Yến, rồi xoay người lại giúp Lục Vũ cài dây an toàn.
Thấy Minh Yến đang điều chỉnh nhịp thở, rõ ràng là căng thẳng, Lục Vũ liền bám mép khoang trò chơi, gọi với sang: "Đừng sợ, ông xã sẽ bảo vệ em."
Minh Yến mở mắt, nhìn thấy bên cạnh khoang thò ra hai cái móng vuốt cùng cái đầu to, khóe môi bất giác cong lên, nhưng lại nhanh chóng nghiêm mặt lại: "Em nói linh tinh gì đó, mau ngồi xuống đi, sắp bắt đầu rồi."
Bị Lục Vũ quấy một trận, cảm giác căng thẳng cũng tan biến đi. Anh chỉ là có chút phản xạ có điều kiện mà thôi, biện pháp an toàn của khoang trò chơi này giống với trò tàu lượn siêu tốc.
Lão Dương nhìn hai người bọn họ, nhịn không được nhếch miệng, ra sức kéo mạnh dây an toàn trói Lục Vũ thật chặt.
"Đệt, mày thao tác an toàn viên kiểu gì thế này, mưu sát hành khách à? Tao kiện mày bây giờ!" Lục Vũ giơ chân định đá Dương Trầm.
Lão Dương xoay người né đi: "Ê hê, đá không trúng đâu."
Chưa kịp để Lục Vũ ra chiêu tiếp, nắp kính của khoang trò chơi đã từ từ hạ xuống, giọng máy móc lạnh lùng vang lên: "Lượng oxy trong khoang bình thường, nhiệt độ bình thường. Nếu gặp tình huống khẩn cấp, xin nhấn nút đỏ bên trái để cưỡng chế thoát ra."
Lục Vũ kéo tấm che sáng của mũ bảo hộ xuống. Sau ba tiếng "tút tút tút" vang lên, cảnh tượng trước mắt đột ngột thay đổi.
Trong bóng tối đen kịt không thấy nổi năm ngón tay, vài chữ to tướng kiểu Tống hiện ra: [《Ngư Vương》– Chương 1250, Ngoại truyện: Trở về Cố Đô]
Ngay sau đó, vài luồng sáng dần chiếu lên không gian như ánh đèn trong rạp chiếu phim.
"Cái giao diện chào mừng này sơ sài quá rồi, cứ như đang đọc thẳng trên trang web tiểu thuyết ấy." Lục Vũ nhìn mà khóe miệng giật giật, chẳng có chút thú vị nào, khác hẳn với những gì trong tưởng tượng của cậu. Hơn nữa sao lại nhảy thẳng đến chương 1250 luôn rồi?
"Cái này chỉ để thử nghiệm thôi, làm có mấy chương ngoại truyện." Giọng của lão Dương vang lên trong không gian, chẳng mấy chốc lão Dương sau khi mô phỏng hệ thống và tổng hợp đã xuất hiện trước mặt Lục Vũ, "Dữ liệu của Đông Đông đều được thiết lập sẵn, không cần thiết lập lại từ đầu."
Đúng lúc này, Minh Yến và Triệu Diên Thanh cũng tiến vào.
Lục Vũ nhanh chân chạy đến bên Minh Yến, vòng quanh anh một vòng: "Đẹp trai thật."
Nhân vật được hệ thống dựng hình có tám phần giống người thật, nhưng mang phong cách 3D hoạt hình, so với hiện thực thì vẫn có chút khác biệt. Ngũ quan vốn đã rõ nét của Minh Yến, qua hệ thống lại càng trở nên tinh xảo, như thể được họa sĩ game cao cấp vẽ ra, đẹp đến khó tin.
Minh Yến cũng nâng mắt nhìn Lục Vũ, thấy cậu y như NPC, trượt trái trượt phải quanh mình, bất đắc dĩ nắm lấy cổ tay cậu: "Đứng yên đi, sắp bắt đầu rồi."
Trong hệ thống, Lục Vũ không còn quầng thâm mắt, đôi gì má hơi trùng cũng trở nên săn chắc, đôi mắt sáng linh động, thật sự chính là dáng vẻ mười tám tuổi ngày nào. Mà đối diện với Lục Vũ của tuổi mười tám, Minh Yến bao giờ cũng kiên nhẫn hơn đôi chút.
Trong khi Triệu tổng còn đang cảm thấy mới mẻ làm quen với cơ thể được dựng hình của mình, bên này lão Dương đã chọn ngay một bộ tóc giả do hệ thống cấp, đội lên đầu rồi hét lớn: "Đi thôi!"
Chỉ trong chớp mắt, mọi người thấy mình đang đứng giữa một thành phố đổ nát.
Bầu trời xám xịt, vắng lặng như tờ. Những tòa nhà cao tầng của đô thị hiện đại như được phủ lên một lớp bộ lọc ảm đạm, trông giống những tấm ảnh cũ ngả vàng. Hơn nửa số tòa đã sụp đổ, đường phố và cửa hàng đều vắng tanh. Chỉ có hồ nước nhân tạo gần đó là trong vắt, gợn sóng như lời nhắc nhở về sự sống.
Lục Vũ không biết mình sẽ phải đối mặt với thứ gì. Trước khi xuyên thời gian, cậu vẫn chưa viết xong Ngư Vương, nên đương nhiên chẳng biết ngoại truyện này có nội dung gì. Nhưng thế giới của Lục Đông Đông thì chắc chắn không hề yên ổn. Cậu giơ tay vòng hờ sau lưng Minh Yến, mắt cảnh giác nhìn quanh:
"Cẩn thận…"
Lời còn chưa dứt, mặt đất bỗng nứt toác, chấn động dữ dội. Từ khe nứt, một con quái vật bốn mắt tám chân lao vọt ra, trực tiếp nhào về phía lão Dương và Triệu tổng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!