Chương 1: Xuyên không

Bạn bè của tôi đều gọi tôi là bố, việc này cũng thường thôi.

_______________________________

"Lạch cạch, lạch cạch."

Trong ký túc xá đại học, ngón tay Lục Vũ đang lướt như bay trên bàn phím, mười ngón tay lướt đi nhanh đến nỗi gần như để lại tàn ảnh.

Dạo gần đây cậu đang kiếm tiền bằng cách viết tiểu thuyết trên mạng, đang viết đến đoạn nam chính tung hoành ngang dọc, giết sạch kẻ thù. Bàn phím laptop cũ bị gõ vang rền, nghe như chỉ cần dùng thêm chút lực nữa cái bàn phím ấy sẽ tan thành từng mảnh.

Điện thoại trên bàn bỗng reo lên.

Lục Vũ liếc mắt, sau khi nhìn thấy cái tên chướng tai gai mắt " cuộc gọi từ em gái họ ", lập tức đưa tay ấn tắt chuông.

Từ bàn bên cạnh, bạn cùng phòng thò đầu ra:

"Lão Lục, hay là ông mua cho mình một cái bàn phím tốt hơn đi. Đã quyết định sẽ dựa vào viết truyện để phong thần thì trước tiên cũng phải có món vũ khí lợi hại chứ?"

Lục Vũ không thèm ngẩng đầu, giơ tay ấn đầu bạn cùng phòng xuống:

"Chỉ có kẻ yếu mới cần dựa dẫm vào pháp khí. Cao thủ thực thụ, dù chỉ nhành hoa hay chiếc lá cũng có thể làm người khác bị thương."

Cậu đang định gõ tiếp, thì chiếc điện thoại vốn để chế độ im lặng đang úp sấp trên bàn đột nhiên rung lên một cái… rồi lại rung một cái… sau đó "vù… vù… vù…" không không ngừng vang lên như sắp rơi cả xuống đất.

Lục Vũ tiện tay nhấc lên, liền thấy màn hình liên tục thông báo tin nhắn:

[Lục Vũ! Sao anh không nghe điện thoại của tôi?]

[Anh có biết bác trai bác gái đau lòng thế nào không? Anh sao lại nhẫn tâm như vậy chứ!]

[Nhà họ Lục nuôi anh mười tám năm, cúng ăn áo mặc anh có được đều là của nhà họ Lục, anh chẳng biết ơn thì thôi, còn bạc nghĩa chỉ biết tranh giành với em trai, bây giờ anh lại làm ra bộ dạng sống dở chết dở này cho ai xem đây?]

Lục Vũ cau mày, đọc hết từng dòng sau đó nhanh gọn trả lời một câu:

["Cúng" là động từ, còn bổ ngữ "cũa" em cũng viết sai rồi.]( câu đúng là cơm ăn áo mặc )

Nhắn xong, cậu thẳng tay kéo số này vào danh sách chặn.

Thế giới đã yên tĩnh trở lại, nhưng ý tưởng cho câu chuyện của cậu cũng theo đó mà bị cắt ngang.

Lục Vũ bực bội "Chậc" một tiếng, một tay vuốt tóc ra sau, mắt dừng lại trên câu cuối vừa gõ:

[Thân phận dị tộc của nhân ngư bị vạch trần, từ nay hắn không còn là đứa con ngoan gương mẫu được người người ca ngợi, mà biến thành kẻ dị loại, là kẻ mà ai ai cũng muốn diệt trừ.]

Đây là nhân vật nam chính trong truyện của cậu – Lục Đông Đông. Lục Đông Đông vốn chỉ là một học sinh trung học bình thường, nhưng bỗng một ngày thân phận của hắn bị bại lộ, hóa ra hắn không phải người, hắn là một mỹ nhân ngư lẩn tránh giữa thế gian. Từ đó, hắn bị tất cả người thân và bạn bè ruồng bỏ, trở thành cái gai trong mắt thế gian.

Cũng giống như hắn. Cậu đã sống mười tám năm trong nhà họ Lục, nhưng chưa từng thật sự là người nhà họ Lục. Một khi màng giấy mỏng kia bị chọc thủng, thì cái gọi là tình thân giả dối cũng sẽ tan thành mây khói.

Ngón tay Lục Vũ siết chặt, hít sâu một hơi, rồi lại tiếp tục gõ phím:

[Hắn muốn, hắn cũng cần phải xé toạc thế giới giả tạo này. Hắn không cần tình cảm, càng không cần sự thương hại. Hắn là thần của thất hải, là vua của dị tộc. Vuốt sắc của hắn đủ để xé toạc núi non, đuôi cá của hắn đủ để dấy ngàn con sóng lớn. Hãy run rẩy đi, hỡi những kẻ ngu ngốc và tầm thường của thế gian!]

"Đinh đoong!"

Phần mềm chat bỗng hiện thông báo, vang lên âm thanh dễ nghe chỉ dành cho người được đánh dấu đặc biệt. Khung trò chuyện nhấp nháy một cái, tên hiển thị: "Nam Thần".

Nam thần gửi đến một bức ảnh, còn khách sáo nhắn kèm một câu:

"Nếu có chỗ nào chưa vừa ý, cậu cứ nói, tôi sẽ sửa lại cho."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!