Lúc mùa đông sắp đến, tôi bàn bạc với Lý Thiên Dữ về tiền sinh hoạt phí, tôi bảo hai đứa mình lấy một cái hộp sắt, mỗi người mỗi tháng bỏ vào đó năm trăm tệ coi như quỹ chung.
Lý Thiên Dữ đầu tiên là nhíu mày, sau đó dưới sự thuyết trình không ngừng nghỉ của tôi về mối liên hệ tất yếu giữa tranh chấp kinh tế và mâu thuẫn gia đình, cũng như quan hệ điều kiện cần và đủ giữa sổ sách rõ ràng và vợ chồng hòa hợp, gã này cuối cùng cũng gật đầu.
Thế là ngày hôm sau tôi ra siêu thị mua một hộp bánh quy bằng sắt. Điển hình của phiên bản hiện đại "mua hòm trả ngọc". Nhưng đừng nói nhé, cái hộp đó đẹp thật đấy.
Tối hôm đó mỗi người chúng tôi nhét năm trăm tệ vào. Ngay lúc tôi đang cảm thán mức sống gia đình tháng này cơ bản đã được đảm bảo, thì một cái móng vuốt của gã đã móc tôi lên giường, và cái giường lớn nhà anh ta một lần nữa dùng thực lực vô địch thể hiện độ chắc chắn của mình.
Sáng hôm sau tôi vẫn dậy trước như thường lệ, và cũng như thường lệ chuẩn bị xuống lầu mua sữa đậu nành. Dưới nhà Lý Thiên Dữ có một tiệm sữa đậu nành chuỗi, hương vị miễn chê, hoàn toàn khác hẳn với loại tự làm bằng máy.
Vừa mới khoác xong áo ngoài, tôi bỗng nhớ ra bữa sáng này phải lấy từ quỹ sinh hoạt phí chứ. Nghĩ vậy, tôi hớn hở vươn "ma trảo" về phía cái hộp đó. Vừa mở nắp ra tôi đã ngớ người, vội quay lại đẩy Lý Thiên Dữ dậy.
"Gì thế hả!" Lý Thiên Dữ rõ ràng rất bất mãn vì buổi sáng tốt đẹp bị tàn phá.
Tôi thèm vào mà quan tâm, vội bê cái hộp tới trước mặt anh ta, cấp thiết nói: "Cái hộp này là bảo bối đấy!"
"Nằm mơ à?" Lý Thiên Dữ hơi tỉnh táo lại, đưa tay sờ đầu tôi, "Không phát sốt đấy chứ?"
Tôi cười với anh ta đầy bí hiểm: "Cái hộp nhà mình biết đẻ ra tiền đấy, anh xem, hôm qua bỏ vào một ngàn, hôm nay biến thành một ngàn rưỡi rồi, hệ số nhân đôi là 0.5 cơ đấy!"
Lý Thiên Dữ bực mình lườm tôi một hồi, rồi dùng sức kéo tuột tôi vào trong chăn. Sáng sớm ra, anh bảo hừng hực sức sống thế để làm gì hả? Được rồi, cái sự hào hứng đó của anh ta cũng lây sang tôi, hai đứa lại được trận nháo nhào.
Lúc cuối cùng đang lâng lâng, tôi còn đang nghĩ, với tỉ lệ thu nhập giữa tôi và anh ta, cái hệ số nhân đôi này cũng coi như hợp lý, thôi không chấp nhất hành vi "trộm cắp" vặt của anh ta nữa.
"Vợ ơi, tôi ngày càng yêu cậu hơn thì phải làm sao đây?" Xong việc Lý Thiên Dữ hỏi tôi, làm tôi nổi hết cả da gà vì sến.
"Thì phải làm sao cứ làm vậy thôi." Tôi cười thầm, nhưng giọng điệu vẫn tỏ ra không quan tâm.
"Thế cậu có yêu tôi không?" Gã Lý Thiên Dữ này lần thứ N nêu ra câu hỏi đó.
"Cảm giác tinh tế lắm, khó miêu tả lắm..." Tôi lần thứ N bắt đầu đ.á.n. h thái cực quyền.
"Bóp c.h.ế. t cậu cho rồi, đồ không có lương tâm!" Lý Thiên Dữ lại bắt đầu dùng vũ lực với tôi như mọi khi, đáng tiếc, cuối cùng vẫn không được như ý nguyện.
Ngày hai mươi hai tháng Chạp âm lịch, trận tuyết lớn nhất kể từ đầu đông rơi xuống, những bông tuyết trắng muốt như lông ngỗng bay suốt cả một ngày. Đến tối khi trăng lên, thế giới bên ngoài sáng hơn hẳn bình thường, ánh lên sắc bạc.
"Ngày mai là Tết ông Công ông Táo rồi, hai đứa mình phải ăn sủi cảo." Tôi ngồi bên cửa sổ ngẩn ngơ, bỗng nhớ ra điều gì đó liền hét lên với Lý Thiên Dữ. Vừa ngoảnh lại, kết quả đ.â. m sầm vào lòng người ta.
Cái gã đang xem tivi kia chẳng biết từ lúc nào đã vòng ra sau lưng tôi rồi. Lý Thiên Dữ thản nhiên vòng tay ôm lấy tôi, rồi hà hơi vào cửa kính, trong phòng ấm áp nên không thấy gì, nhưng luồng hơi đó vừa gặp cửa kính lạnh lẽo liền ngưng tụ thành những giọt nước.
"Ngày mai chúng ta về nhà mẹ tôi ăn." Khi giọt nước trượt xuống, tôi nghe thấy Lý Thiên Dữ nói như vậy. Tôi căng thẳng, không phải căng thẳng bình thường, mãi cho đến khi vào khu nhà mẹ anh ta, nhìn thấy một bà lão múa kiếm tinh thần quắc thước xách "vũ khí" đi về phía tôi, sự căng thẳng của tôi đã đạt đến đỉnh điểm.
"Lên lầu rồi nói." Bà lão lên tiếng, khí thế không phải dạng vừa. Cuối cùng tôi cũng biết cái nết "duy ngã độc tôn" của Lý Thiên Dữ di truyền từ đâu ra rồi. Vào nhà, tôi ngồi ngay ngắn trước bàn trà.
Lý Thiên Dữ ngồi bên cạnh cái móng vuốt cứ bám c.h.ặ. t lấy tay tôi không rời, hất mãi không buông, cuối cùng tôi mặc kệ anh ta luôn. Bà lão ngồi đối diện tôi, tôi chẳng hiểu nổi trang trí gia đình tại sao lại bày một bộ bàn trà gỗ thịt bốn người. Cứ như là buổi họp báo ấy.
"Mẹ, đây là vợ con." Lý Thiên Dữ đi thẳng vào vấn đề.
Bà lão nhìn tôi từ trên xuống dưới một hồi, rồi ngẩng đầu nện cho Lý Thiên Dữ một phát vào đầu: "Hôm qua trong điện thoại anh nói thế nào hả? Bảo mang vợ về, anh cũng học được thói nói nửa chừng giữ lại nửa chừng rồi đấy hả?"
Hóa ra cái thói quen đ.á.n. h người này cũng là di truyền.
"Thì chẳng phải mang về cho mẹ rồi đây thây, sao mẹ lắm chuyện thế?" Lý Thiên Dữ không tự nhiên nhấp ngụm nước, tôi thấy rõ thực ra anh ta cũng có chút căng thẳng.
"Chê tôi lắm chuyện à!" Bà lão nói rồi lại nện thêm một phát nữa, sau đó hỏi tôi: "Biết gói sủi cảo không?"
Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
"Thích ăn nhân gì?" Bà lão lại hỏi. "Cần tây thịt lợn ạ." Câu trả lời cực kỳ thiếu tính sáng tạo của tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!