Mẹ kiếp, tôi bực bội đẩy nó ra, ôm eo lóp ngóp bò dậy từ dưới đất. Đây không tính là lừa gạt nhé, lúc nãy tôi nói là "ông buông tôi ra tôi không c.ắ. n ông", nhưng một là tôi không nói cho ông hôn, hai là tôi đâu có nói là tôi không đ.á.n. h ông, đúng không.
Hôm nay tôi phải đính chính một quan điểm cho mọi người, đó là đàn ông đ.á.n. h nhau không chỉ dùng nắm đ.ấ.m, thực sự đến lúc đỏ mắt rồi thì cái gì thuận là dùng cái đó, cùi chỏ, đầu gối, trán, tóm lại là bộ phận và chiêu thức nào nghĩ ra được là phải tung ra hết.
Mục đích là đ.á.n. h cho đối phương đo ván mới thôi. Như tình trạng vừa rồi, mấy thứ kia đều không ăn thua thì phải dùng đến cái tát. Vì nó đủ kêu, đủ sức xung kích, đủ để đ.á.n. h cho cái đầu óc mụ mị của thằng khốn đó tỉnh táo lại.
"Ông có thôi đi không, đến mức này rồi ông còn quấy rầy cái gì nữa hả." Tôi phủi bụi trên quần, ước chừng trận chiến hôm nay đến đây cũng nên kết thúc rồi, chỉ là tối nay lại phải giải thích với Nam Giai về đống vết bầm tím này đây. Haiz.
Lúc tra chìa khóa mở cửa, Tào Lâm bỗng nhiên từ phía sau ôm chầm lấy cả người tôi. Tôi đoán gã này mấy ngày rồi không cạo râu, đ.â. m vào cổ tôi khó chịu c.h.ế. t đi được.
"Tôi đói rồi." Nó vừa cọ cổ tôi vừa nói.
Cái gì ấy nhỉ, đúng rồi, "phát chỉ" (quá đáng), thật là quá đáng! Tôi tay xách nách mang rau cỏ là không sai, trước đây lúc còn bên nhau ông đói là tôi đút cho ông ăn cũng không giả, nhưng vấn đề là tình trạng hiện giờ mà ông còn dám vác mặt bảo tôi nấu cơm cho ông ăn hả?!
Thế lúc nãy đ.á.n. h tôi ông nghĩ cái gì vậy!
"Buông ra." Tôi nhịn, không thèm chấp nhặt với loại như gã.
"Chỉ một bữa cơm thôi, thật đấy, ăn xong tôi đi ngay." Tào Lâm phà hơi vào cổ tôi.
"Còn muốn làm thêm trận nữa đúng không." Tôi hừ lạnh.
"Dù sao ông không nấu thì tôi cứ ở đây đợi, nhỡ đâu người yêu ông về bắt gặp thì đừng có trách tôi." Tào Lâm đúng là một kẻ vô lại chính hiệu, cứ như con gấu Koala bám c.h.ặ. t lấy lưng tôi không buông.
Tôi chẳng sợ gì, chỉ sợ mỗi Nam Giai nghĩ ngợi linh tinh. Cái cậu chàng này tâm hồn cứ như em gái Lâm vậy, phải cẩn thận mà chiều chuộng thôi. Tào Lâm coi như đã nắm thóp được t. ử huyệt của tôi rồi: "Ăn xong thì xéo ngay cho tôi, không tôi ném thẳng ông từ tầng năm xuống đấy."
Tào Lâm lầm bầm gì đó sau lưng, tôi cũng không nghe rõ, mở cửa để cái gã "ôn thần" này vào nhà. Tào Lâm quen thuộc cái nhà này chẳng khác gì nhà mình, vừa vào đã thạo đường thạo lối lấy dép lê thay: "Chỗ ông vẫn như cũ nhỉ, chẳng thay đổi tí nào."
"Vì ông thì chưa đến mức tôi phải đại tu lại cái nhà này đâu." Tôi rót một ly nước lọc đưa cho gã, cái giọng khản đặc như bốc khói kia tôi nghe mà thấy khó chịu thực sự. Kết quả là chỉ một hành động đó thôi đã khơi dậy cái "tâm hồn thiếu niên thuần khiết" của gã.
Gã cứ bưng ly nước rồi nhìn tôi chằm chằm, kiểu muốn nói lại thôi, cứ ngập ngừng mãi. Thấy không ổn, tôi lập tức lên tiếng: "Dừng lại ngay, bất kể trong đầu ông đang quay cuồng cái thứ gì thì đổ sạch ra ngoài cho tôi, ăn cơm xong là cuốn gói ngay lập tức."
Tào Lâm cười với tôi một cái, rồi bới trong túi rau xem xét hồi lâu, cuối cùng lôi ra hai quả cà tím: "Tôi muốn ăn cà tím xào tỏi."
Được rồi, toàn là ông nội cả, tôi đúng là cái thân phận con hầu kẻ hạ mà. Vốn định thay bộ đồ khác, nhưng cúi đầu nhìn lại mới thấy, thôi, cái bộ đồ ở nhà này mặc cả ngày về đến đây lại đỡ mất công thay.
Tôi cầm cà tím vào bếp, bắt đầu gọt vỏ. Gọt vỏ cà tím tôi lười dùng mấy cái dụng cụ rắc rối kia, thực ra d.a. o phay là tiện nhất, dùng quen tay gọt vừa mỏng vừa nhanh. Tào Lâm cứ tựa cửa bếp nhìn tôi.
Nếu không phải mặt gã đang bầm dập tím tái, tôi thật sự đã ngỡ hai đứa chưa chia tay, vẫn cứ như ngày xưa vậy.
"Nếu ông là con gái, tôi nhất định sẽ cưới ông về nhà." Tào Lâm bỗng nhiên thốt ra một câu như vậy.
Trời ạ, tôi suýt thì gọt vào tay: "Đừng có chọc tôi, tôi đang cầm d.a. o đấy nhé." Thật sự chọc giận là tôi tung chiêu "Tiểu Lương phi đao" xử đẹp gã luôn đấy.
Tào Lâm cũng bị tôi đ.á.n. h cho lỳ đòn rồi, hoàn toàn chẳng hề lay chuyển, vẫn cứ tựa đó mà cười một cách đáng đòn: "Thật đấy, đôi khi thấy ông... cực kỳ hiền thục."
Tôi cũng chẳng buồn cãi nhau với gã nữa, đầu cũng không ngẩng mà đáp lại một câu: "Nếu ông là con gái, tôi có chạy mất dép cũng phải tránh thật xa, đỡ phải bị cắm sừng." Cà tím gọt xong, thái miếng.
Tào Lâm im lặng hồi lâu, tôi đoán gã chắc chắn không phải đang phản tỉnh đâu, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà, tình trạng này khả năng cao nhất là gã không tìm được lời nào để phản bác tôi, nên đang đứng đó uất ức thôi.
Thôi thì, làm người cũng nên t. ử tế một chút, tôi dùng cùi chỏ hích hích gã, ra hiệu cho gã ra ngoài đợi: "Cà tím phải chiên qua dầu đấy, lát nữa lại b.ắ. n dầu vào người "lão nhân gia" ông bây giờ."
Vế sau tôi không nói ra, đó là để đỡ cho gã lấy cớ mà lỳ lại đây. Tào Lâm không vui lắm, nhưng vẫn lầm lũi ra phòng khách ngồi. Lúc quay đi tôi còn nghe thấy gã lầm bầm nhỏ: "Sao ông lại không phải là con gái cơ chứ."
Mẹ kiếp, nếu không phải gã đi nhanh, tôi đã úp nguyên muôi dầu lên đầu gã rồi. Hóa ra cái giới tính mà cha mẹ cho tôi hơn hai mươi năm nay bị gã phủ định sạch sành sanh. Thích con gái thì ông bắt chước người ta làm đồng tính luyến ái làm cái gì!
Tôi ném đống cà tím đã tẩm bột vào chảo dầu nóng, chẳng mấy chốc mấy miếng cà kêu xèo xèo kia đã biến thành mặt của Tào Lâm. Khụ, hình như hơi độc ác quá thì phải.
Lúc ăn cơm Tào Lâm không nói câu nào khiến tôi muốn đ.ấ. m người nữa, khá là yên tĩnh. Gã ăn rất nhanh, như kiểu bị bỏ đói mấy ngày rồi vậy, hai bát cơm đầy với một đĩa cà tím, loáng cái đã thấy đáy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!