Tôi gọi, Edward Cullen.
Đây không phải là cái tên đã từng, nhưng chắc chắn là hiện tại và tương lai của tôi. Nó do một người đàn ông tên Carlisle Cullen, người đã đem tôi từ địa ngục trở về, đặt cho. Giống như một sự khởi đầu mới, trống rỗng như một tờ giấy đã hoen ố.
Tôi không phải một người bình thường.
Tôi là một con quỷ sống, một con ma cà rồng.
Thế nhưng, tôi lại yêu phải một con người.
Mọi thứ bắt đầu hệt như một cơn ác mộng. Và, kết thúc khi tôi phát hiện, bản thân vẫn chưa từng thoát khỏi cơn ác mộng đó.
…
Tôi luôn biết rằng bản thân sẽ yêu phải một con người, một người con gái bình thường. Đó là một loại linh cảm hoang đường, mờ mịt và buồn cười nhưng tôi biết, điều đó sẽ trở thành sự thật. Mỗi khi đứng trước gương, nhìn thẳng vào vẻ ngoài của mình, tôi biết mình thấu hiểu bản thân đến mức nào. Tôi, thật sự chán ghét hắn. Vì thế, tôi chỉ có thể yêu một con người. Cho dù là do ai hay cái gì quyết định đi chăng nữa cũng không quan trọng.
Ít ra, loại tình cảm dị hợm ấy khiến tôi cảm thấy khá là hài lòng.
Thế nhưng, mọi chuyện bắt đầu trở nên khác lạ khi người con gái ấy xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Chúng tôi không dành cho nhau. Người con gái này không phải là người yêu mà tôi đang tìm kiếm. Không phải là cái kẻ xúi quẩy vô danh mà định mệnh đã dành sẵn cho kẻ khác loài như tôi đây. Càng tiếp xúc với em, suy nghĩ này lại càng trở nên rõ ràng hơn trong tôi. Nó luôn gào thét, như một gã say thô lỗ và tục tằng, khó chịu gây sự với mọi thứ mà gã gặp được trên đường.
Có thứ gì đó bất chợt cảm thấy nguy hiểm và bắt đầu ra tay đánh trả. Quả thực vô cùng buồn cười!
Tôi ngồi bên cạnh em, cảm nhận mùi máu phổ thông thoang thoảng trong hương sữa tắm và dầu gội đầu nhàn nhạt chẳng mấy đặc biệt, trong tim bỗng chốc cảm thấy hơi nằng nặng và khó chịu. Tôi tự nhủ bản thân sẽ không hề có bất cứ tình cảm gì với một đứa con gái ngốc nghếch như em. Cuộc sống của em quá đơn điệu và tẻ nhạt đến mức, nó không thể gánh thêm bất cứ một thứ điên cuồng nào giống như những thứ điên cuồng đang xảy ra trong cuộc sống của tôi hiện tại.
Tôi không có ý định yêu em, thật sự!
Cho đến khi tôi gặp được người con gái mà định mệnh dành cho mình. Nhận ra cô ta lập tức, ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một người con gái khá lạ lùng và đủ sức hấp dẫn. Cô ta không giống bất cứ một con người nào mà tôi đã gặp phải trước đây. Đối với một kẻ như tôi, cô ta quả thực là một câu đố tràn đầy bí ẩn. Và sự quyến rũ hoàn mỹ ấy khiến tôi, khác xa với tưởng tượng của bản thân mình, cảm thấy nao núng và khủng hoảng.
Isabella Swan giống như một thứ thuốc phiện đậm đặc, nguy hiểm và mãnh liệt, giống như cái mùi thơm kinh khủng toả ra và phát tán trong không gian từ máu của cô ta. Nó khiến bất cứ con ma cà rồng nào cũng đều cảm thấy nghẹt thở và không nhịn được trở nên mê say. Một kẻ khác trong tôi hấp tấp thúc giục, là cô ta, chính là cô ta. Giống như một lỗi kẹt băng đảo vòng, cứ không ngừng mà lập đi lập lại một loại thanh điệu nhàm chán, xen lẫn với tiếng rè rè và kêu rít chói tai.
Đây là người con gái mà tôi phải yêu!
Và, người con gái mà tôi lựa chọn không phải là Isabella Swan. Chắc hẳn rồi.
Không phải bởi vì Isabella Swan xuất hiện quá muộn, mà là tôi không tìm thấy bất cứ lý do gì để "yêu" cô gái này một cách điên cuồng như "tôi" hẳn phải làm cả. Edward Cullen còn rất trẻ, nhưng cũng quá già nua để chơi trò chơi tình yêu giữa hoàng tử và công chúa, và mọi thứ ấu trĩ tương tự như thế. Vào cái thời mà bản thân còn sống, tôi đã từng nhìn thấy những hoàng tử, công chúa đích thực. Chẳng ai trong họ chọn lựa làm Romeo hay Juliet.
Cũng có lẽ bởi vì số phận của phần đông bọn họ đều kết thúc trên giá treo cổ và trong nhà thờ chăng? Ai biết được. Đôi lúc tôi lại ngẫu nhiên suy nghĩ đến những điều cũ kỹ như vậy. Giống như luyến tiếc, lại giống như hoài niệm. Bởi vì thời gian trôi qua, bản thân tôi lại trở nên càng giống một con quái vật.
Có lẽ, căn bệnh ngu ngốc của em cũng có thể lây lan một cách dễ dàng. Tôi phát hiện, bản thân ngày càng giống em, là một kẻ ngu ngốc hết thuốc chữa.
Đối với em, tôi cũng chẳng thể tìm được lý do gì khiến bản thân yêu em. Sarah là một người con gái mâu thuẫn và nhiều khuyết điểm. Thậm chí, có những tính cách nơi em khiến tôi cảm thấy muốn nổi điên rồi phá huỷ tất cả. Và rồi, điều khiến tôi trở nên thói quen không phải là yêu say đắm, mà là bao dung em. Một năm không phải là thời gian dài. Nhưng một năm, đối với cuộc đời ngắn ngủi của một con người cũng chiếm một ý nghĩa nhất định.
Tôi đã từng nghĩ chúng tôi sẽ kéo dài một năm ấy ra thành mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm… cho đến khi em chỉ còn là một bộ xương trắng và tôi cam nguyện là một kẻ gác mộ trung thành.
Thế nhưng chúng tôi không có thời gian.
Sự xuất hiện của Bella giống như một ngòi nổ mạnh mẽ, thúc đẩy mọi nhanh hơn nữa đi về kết thúc. Thân thể Sarah càng ngày càng trở nên suy kiệt. Tôi có thể ngửi thấy mùi máu tươi đang thối rữa của em và những bộ phận khí quan trong cơ thể mảnh mai ấy đang chậm rãi đình chỉ. Thân xác em đang mục rữa, cũng giống như trái tim tôi. Chúng tôi không còn thời gian.
Trừ khi,…
Tôi biến đổi em.
Tôi biết tôi không thể làm thế. Nhà Cullen không thể chủ động phá vỡ giao ước của chúng tôi tại Forks. Quan trọng hơn, tôi biết em không mong muốn điều đó. Bản thân tôi cũng không nguyện ý.
Thế nhưng, khi tử thần đến gần, chúng tôi chỉ có thể cầu nguyện, chờ đợi một kỳ tích sẽ xảy ra. Và đó là nguồn gốc của mọi cơn ác mộng: sự hèn nhát, yếu đuối và tuỳ hứng.
Forks không chờ đón những vị khách không mời. Thế nhưng bọn chúng đến, tạm dừng lại cuộc lữ hành, bỏ lại một trong số chúng và mang đi người quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi. Mùi máu tươi thấm đẫm trong không gian của ngôi nhà quen thuộc. Giữa đống đổ nát, vỡ vụn, tôi thấy người con gái mình yêu tuyệt vọng cầu cứu mà không được đáp lại, trong khi bản thân mình đang bảo vệ một cô gái khác. Đừng hỏi tôi đó là thứ cảm giác như thế nào.
Tôi đã chạy hơn một nửa đất nước, xuyên qua đại dương khi hừng đông vừa bừng sáng và chờ em giữa màn sương trĩu nặng tại một nghĩa trang, nơi tôi nghĩ rằng bản thân sẽ không bao giờ đặt chân đến. Thứ duy nhất mà tôi có thể dựa vào chỉ là vài thông điệp đứt quãng lấy cắp từ trí nhớ của kẻ khác. Một hy vọng thực mỏng manh và mờ nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!